Richard Gere:
“CHÚNG
TA TỒN TẠI TRONG TƯƠNG QUAN…”
QUẢNG
TUẤN dịch
Trông Richard Gere khá
rụt rè trong bộ đồ hầu bàn của một khách sạn, dường
như mọi người xung quanh đang rất bận rộn và không để
ý gì đến anh. Rất tình cờ và rất thoải mái, anh cúi mình
chào và bắt đầu công việc phụ giúp. Một ý nghĩ trong đầu
tôi, phải chăng những lời khen tặng về anh chỉ là sự thêu
dệt?
Hình như không hình ảnh
nào thể hiện sự hòa hợp hai giá trị văn hóa Đông – Tây
tốt như cuộc đời anh. Và, nếu sống với ánh mắt đầy
hoài nghi thì không ai có thể đứng trên sự chế nhạo của
kẻ khác. Cũng vậy, anh là người nhận được nhiều lời
tán dương của khán giả và những nhà tu hành Phật giáo.
Anh luôn đón nhận nụ cười từ những người thừa hưởng
gia sản tâm linh phương Đông để làm sống động những công
việc ê chề chán nản. Anh nói: “Tôi phải tự hỏi chính
mình, Richard Gere có bao nhiêu sự thật?”.
Điều này có thể đánh
thẳng vào căn bệnh hoang tưởng của bạn, thế nhưng rất
nhiều thứ mà anh đang làm, những kiểu áo quần anh đang mặc
và những vai anh đóng đã tạo dựng nên đủ thứ trở ngại
và mâu thuẫn. Gere luôn cho rằng, anh luôn thích sống ẩn dật,
sống với tính cách e dè nhút nhát của một cậu bé mới
lớn, không dám thể hiện mình. Nhưng trong anh lại đầy tự
tin khi thủ vai cao bồi, gigolos, gangsters, một quý ông giàu
có… Tất cả những vai diễn đã tạo nên danh tiếng của
anh trên phim trường thế giới.
Khi tiếng ồn ào trong
cuộc họp kéo dài, anh xuất hiện trong bộ đồ bóng loáng,
đầu tóc chải láng mượt cùng những câu trả lời hết sức
bóng bẩy, bóng như chất dầu chải tóc của anh. Điều đó
tạo nên tính trái ngược của sự che đậy ngây thơ giữa
nỗi bực dọc và ác mộng. Dễ dàng tạo nên sự mê hoặc,
với nụ cười luôn nở trên môi, anh dường như quên mình
là một ngôi sao màn bạc luôn đóng vai phản diện. Thực tế,
câu chuyện về “nhà hoạt động Gere” đã tạo nên tiếng
vang lớn cho những người đang tranh đấu với cuộc sống.
Anh luôn chủ trương sử dụng sức mạnh của tâm linh để
khống chế mọi sự hãi sợ.
Anh có một tính cách
bộc trực hiếm thấy trong các ngôi sao Hollywood. Anh luôn đứng
về phía những người bất hạnh, luôn đấu tranh vì sự sống
của họ. Nếu khoác lên anh bộ cánh ly ủi thẳng tắp, đôi
giày màu nâu của mắt, nước da rám nắng tự nhiên, anh sẽ
trở thành biểu tượng của cánh đàn ông trên thế giới
này. Anh xứng đáng được ngưỡng mộ như một quý ông, hay
một nhà chức sắc. Thế nhưng, anh lại nổi bật trong các
vai cao bồi đứng tuổi, mắt nhìn chằm chằm, tóc ngả màu
xám. Anh luôn nói rằng: “Tôi luôn nghĩ mình có thể trở
thành một nhà sư, nhưng là một nhà sư ở bất cứ hình thức
hay phương diện nào. Nếu bạn luôn nhớ sống sao cho thật
ý nghĩa thì bạn sẽ có cảm giác mình đang sống cuộc đời
của một tu sĩ ở các hình thức khác nhau”.
Chúng ta nhận được
ở anh rất nhiều điều khi anh thủ vai trong phim Shall We Dance?
(Chúng ta cùng khiêu vũ nhé?). Bỏ sang một bên những cái tốt,
những điều giả tạo cùng sự ngớ ngẩn của bộ phim, chúng
ta thấy bộ pham chí ít cũng tạo được những ấn tượng
tốt nơi khán giả. Điểm nổi bật mà bộ phim mang lại là
chúng ta cần vượt lên trên nền văn hóa vật chất. Và, sự
bí ẩn của Gere là anh đã thành công khi diễn đạt sự khủng
hoảng nhân cách và tiền bạc, xem nó chỉ là sự biện hộ
cho tính tự kỷ nổi lên trong một xã hội buồn chán, trong
đó người ta bị đổ vỡ tinh thần trong cuộc sống sung túc
nên thiếu tự tin, vì vậy họ cần trở về tìm kiếm sự
giải thoát trong triết lý sống đến từ phương Đông.
Richard Gere, một tấm
gương sáng của các siêu sao và mẫu mực trong lối sống,
anh trở thành người có đầy sức mạnh trong cuộc chiến
chống lại đời sống phản văn hoá, tinh thần khủng hoảng,
trong đó những xu thế hận thù thường góp phần làm nhầy
nhụa con đường ngập nước của thời đại mới.
Chính điều này đã
tạo nên cho Richard Gere tính cách điển hình của một ngôi
sao. Anh có thể tham dự tu thiền trong một khoá tu Thiền nhiều
tuần lễ ở Ấn Độ, đáp máy bay về Log Angeles, rồi hôm
sau lại tham gia vào buổi diễn The Oprah Winfrey. Cuộc sống
nhiều lúc bận rộn, rắc rối, nhưng với tính cách mềm mỏng,
anh đã lĩnh hội được sự vi diệu của nó bằng cách vượt
lên mọi sự nhàm chán và quyến rũ của thế giới vật chất
– cái thế giới mà chúng ta mãi nỗ lực tìm kiếm, rồi
thất bại.
Có thể chúng ta sẽ
thấu hiểu được Gere từ những lời nói xuất phát từ nội
tâm trong sáng của anh: “Theo quan điểm của Phật giáo, vô
minh lớn nhất là dựa vào những gì đang biểu hiện và tin
tưởng rằng thế giới mãi tồn tại. chúng ta chỉ tồn
tại trong những mối tương quan, không phải là sự tuyệt
đối. Chúng ta càng nỗ lực tiếp cận, mọi thứ càng lùi
xa, như thế chúng ta không thể thấy gì.”
Câu trả lời để chúng
ta dễ dàng tiếp cận nhất: Sự tồn tại là những mối tương
quan. Vạn vật không thật có bản tánh, mà chỉ là một hệ
thống những giá trị tương đương và có thể nhận thức
được. Richard Gere thật xứng là một nhân cách biểu tượng
cho sự hoà hợp giữa lý tưởng Phật giáo và thế giới vật
chất trong bối cảnh phương Tây.