Tạp bút
Pháp
Lạc Mùa Xuân
Linh
thoại
Mùa
xuân theo mẹ lên chùa. Chuông ngân vang lạ. Pháp âm mầu nhiệm
mang lại sự bình yên từ trong sâu thẳm. Con thấy Bụt trong
từng nụ hoa, hạt sỏi, từng chiếc lá xanh vươn lên góc
mái chùa. Con thấy bụt trong từng cái chấp tay nghiêm mật,
từng dáng đi thật đẹp, thật nhẹ của các sư thầy, sư
cô. Chao ôi! Phải chăng có một sự trao truyền vi diệu? Cho
nên năng lượng an lạc từ nụ cười, từ những bước chân
ấy giờ vẫn còn có mặt trong con.
Mùa xuân lắng nghe Pháp
thoại. Giọng sư ông trong bài pháp thoại nhẹ và ấm như
ru chúng con vào chánh niệm. Con – “đứa bé” chưa bao giờ
khôn lớn, “đứa bé” bấy lâu sống hời hợt trong thế
giớ tích môn bỗng thảng thốt nhận ra Bụt không cần tìm
cầu, Tịnh Độ có mặt đó nhưng con đã để vạn bước
chân mình dẫm ra ngoài Tịnh Độ. Những giờ phút được
nương tựa thầy, nương tựa Tăng thân, sự bận rộn không
còn cuốn con chạy mãi không ngừng. Con đã dừng lại, con
đã biết ngồi yên, vỗ về trái tim, buồng phổi bấy lâu
mỏi mệt, mồ côi. Con đã lắng nghe được hơi thở, tập
đưa hơi thở về hợp nhất với tâm và mỉm cười chánh
niệm. Những niềm đau được ôm ấp, những khắc khoải,
lo toan được tháo gỡ. Con thấy có thật nhiều hạnh phúc
– hạnh phúc chân thật “bất khả tư nghì”.
Mùa xuân có Tăng thân.
Tăng thân hát con nghe những bài kệ thật nhẹ nhàng, dễ thương
mà thâm sâu, uyên áo. Đây là Tịnh Độ/ Tịnh độ là
đây/ Bụt là lá chín/ pháp là mây bay/ Tăng thân khắp chốn/
Quê hương nơi này./ Thở ra hoa nở,/ thở ra trúc lay…(Đây
là Tịnh độ); Đã về, đã tới/ bây giờ, ở đây/ Vững
chãi, thảnh thơi./ Quay về nương tựa/ hải đảo tự thân/
chánh niệm là Bụt/ soi sáng xa gần (Quay về nương tựa)…
Thiền ca ấy giờ đây ru con mỗi bước chân đi, nhắc nhở
con sống sâu sắc từng giây phút hiện tại, nhắc nhở con
tập hạnh lắng nghe và ái ngữ, tập yêu thương theo tinh thần
từ bi và nuôi dưỡng hạt giống tỉnh thức mà chúng con đã
có phước duyên được trao truyền, tưới tẩm.
Mùa xuân đoàn tụ. Mùa
xuân tìm nhau. [1]Con đã đi tìm Thế Tôn/ Từ hồi còn ấu
thơ/ Con đã đi tìm Thế Tôn/ Từ khi mới bắt đầu biết
thở…/ Con đã từng cố giấu lại vào tim những dòng lệ
đá… Bởi vì con đói lạnh, bởi vì con khát khao, bởi
vì con muốn tìm được cho ra bóng hình ai muôn đời tuyệt
hảo… lời thơ qua giọng ca hùng tráng và thanh thoát của
Tăng thân cứ như một sự réo gọi từ muôn vạn kiếp. Và
“bài thơ tình” viết cho Đức Thế Tôn ấy đã làm con bật
khóc. Giọt nước mắt thương linh hồn dỗi hờn rong ruổi.
con bận rộn nẻo vô minh nào, sao vẫn chưa về tới? Về với
chính con thôi mà, phải không sư ông? Thế Tôn là bình yên.
Thế Tôn là vững chãi. Thế Tôn là thảnh thơi… Nhớ
thương Bụt, con trẻ xin nguyện cùng những người con Bụt
suốt đời nuôi dưỡng và trao truyền những chất liệu ấy,
với tất cả thương yêu.
[1]
Tên một bài thơ của Thiền sư Nhất Hạnh