THIỀN
VÀ YÊU
ĐỖ
THIỀN ĐĂNG
Căn phòng của chị
nhỏ hẹp mà ngăn nắp. Cái tủ, chiếc gương con và một kệ
sách… Đơn sơ có thế mà không hiểu sao thuở nhỏ tôi cứ
nhất định đòi ngủ với chị. Giường nhỏ, hai chị em phải
chen nhau. Lại thú nhồi bông và một cái gối tròn nho nhỏ
để chị… ngồi thiền!
Tuổi thơ tôi là một
cậu bé con cứ quấn quýt theo chị. Chị đi sinh hoạt Gia đình
Phật tử, chị tham gia đạo tràng Bát quan trai giới… hầu
như lúc nào cũng có tôi bên cạnh, hồn nhiên như chính cái
bóng của chị. Và tối về, những lúc chị ngồi lặng yên
trên cái gối nhỏ mềm mại thì cậu em bé bỏng lại nằm
im ngắm chị, cơ hồ như thể cậu ho một tiếng thì cậu
chị sẽ tan biến mất…
Tôi lớn lên… chị
vẫn ngồi thiền, miệt mài và đều đặn. Căn phòng của
chị không còn là nơi tôi có thể thường xuyên lui tới nữa.
Cuộc sống với bao nhiêu bạn bè cứ cuốn tôi đi, để mình
chị lặng lẽ với những hơi thở rất sâu cùng với cái
gối mềm nho nhỏ.
Và rồi chị có người
yêu. Nhưng chị không quên ngồi thiền. Và tôi không còn hồn
nhiên nữa; tôi bắt đầu thắc mắc tại sao khi yêu người
ta vẫn có thể ngồi thiền? Chị bảo: Thiền chính là tình
yêu!
… Và rồi tôi cũng
yêu. Nhưng tôi không thấy tình yêu là thiền. Người yêu tôi
luôn làm cho tôi đau khổ. Giữa hai chúng tôi không có sự
truyền thông, tôi không thấu cảm với em và em cũng chẳng
thấu cảm cùng tôi. Chúng tôi chia tay nhau. Trong cơn đau đớn
cùng tột, tôi muốn trở lại là một đứa bé thơ. Tôi ngồi
xuống, lặng lẽ hít từng hơi thở thật sâu và dài. Tự
dưng tôi muốn bên tôi có chị quá thể - chị và cái gối
tròn nho nhỏ…