Thương
quá chùa quê
Đăng Tâm
Chùa không có cây cảnh,
nhưng rau quả thì thật nhiều. Hai luống xà lách xanh non mơn
mởn. Một luống rau thơm và một vạt cà chua trái mọng. Ba
chiếc lu tương lớn nhỏ đều nhau nằm xếp hàng bên dàn
đậu rồng sai quả. Thầy bảo, cây nhà lá vườn tươi non
ngon miệng, tương chùa càng lâu ngày càng thơm… thỉnh thoảng
thầy múc đem biếu Phật tử những dịp ăn chay ngày rằm,
mùng một…
Nhưng thương nhất vẫn
là luống dưa thầy trồng. Luống dưa chỉ chừng mười gốc,
thầy đánh vồng một mái xuôi xuôi và trải lớp tăng* quanh
gốc. Lớp tăng trắng bạc, lá dưa xanh ngắt, tô điểm cho
nhau màu sắc của cuộc đời. Mỗi gốc dưa thầy chỉ cho
nảy đúng ba dây, dây giữa thường dài, hai dây bên ngắn
hơn. Thầy bảo: “Dây Phật, dây pháp, dây tăng!”. (Sau này
tôi biết, người dân trong vùng cũng làm như thế để dưa
to quả, và chỉ một dây được phép đậu quả mà thôi!).
Quả dưa to, người ta để xuất khẩu. Còn dưa của thầy
- ba dây, ba quả - thầy để cúng Phật.
Những quả dưa nằm
ngủ ngoan trên vồng thấy thương không chịu nổi. Nhìn chúng,
tôi cứ liên tưởng đến lũ heo con sau khi đã bú no nê, ngậm
luôn cả vú mẹ mà nằm say ngủ. Những quả dưa rằn to như
quả dưa hấu, lòng dưa màu hồng, ngọt mát, sau vài tháng
“ngoan ăn chóng lớn”, chúng được chưng lên bàn Phật trông
chúng vẫn rất dễ thương. Thầy đùa: “Ngày nào thầy cũng
lấy khăn ra lau mặt lau mũi và tắm táp cho tụi nó, tụi nó
mới lớn được như vậy đó chớ!”.
Về thăm chùa vài ngày,
thấy chùa quê sao mà thương quá. Thương những quả dưa, thương
những lu tương và thương cả người thầy bình dị, vẫn
lam lũ ruộng vườn như những người dân quanh vùng. Lam lũ
mà sao thầy vẫn cứ rất an nhiên, tự tại.
* tăng: tấm ni lông
trải trên vồng dưa để cho dưa sạch sẽ, ít sâu bọ và
tránh hiện tượng thoát hơi nước.