TRÁI
TIM MỞ RỘNG YÊU THƯƠNG
DIỆU
TỊNH
Đối
với tôi, quả thật là vô tâm khi để cho những đứa bé
tật nguyền ngồi trên xe lăn đến học thể dục với các
đứa trẻ mạnh khỏe khác. Tôi đã nghĩ như thế cho đến
một ngày nọ, tôi tình cờ nhìn vào phòng tập thể dục của
con gái tôi, Elizabeth…
Steve
Schulten là huấn luyện viên thể dục lâu năm của trường
tiểu học Little Harbour. Ông là một thầy giáo đầy năng lực
và rất tận tâm, nên được các phụ huynh và tất cả học
sinh kính trọng và thương mến.
Khi
con trai tôi, Jonathan, vào lớp mẫu giáo, nó luôn miệng nhắc
đến thầy Steve Schulten và kể chuyện về giờ thể dục của
thầy. Ngoài ra, nó còn bắt tôi ghi vào lịch những ngày giờ
học thể dục trong tuần. Bé Elizabeth học cùng trường với
anh và cũng thích thầy Steve giống y như anh nó vậy.
Một
hôm, trên đường đi học về, nó huyên thuyên kể chuyện.
Tôi rất bất ngờ khi nghe nó khoe rằng: “Mẹ ơi, hôm nay
con đẩy xe lăn của bạn Tyler vào sân thể dục đó!”. “Con
nói gì lạ vậy, bạn Tyler học thể dục sao?”, tôi rất
ngạc nhiên. Cậu bé tật nguyền đáng thương, nói còn không
được làm sao có thể học môn thể dục được chứ. Tại
sao người ta hành hạ cậu bé Tyler như vậy, không thể nào
chấp nhận được chuyện này…
Mấy
ngày sau, tôi đón các con ở trường sớm hơn mọi khi. Đi
một mình dọc theo hành lang, tôi chợt nhìn thấy bóng dáng
của con gái tôi trong phòng tập thể dục. Phải rồi, hôm
nay chúng có giờ học này. Không để lỡ dịp, tôi tò mò
đến nhìn qua cửa lớp.
Ồ,
tôi không tin vào mắt mình nữa. Bọn trẻ đang chơi trò chạy
tiếp sức. Tới lượt cậu bé Tyler, con gái tôi phóng nhanh
đến như con sóc, rồi nó mím chặt môi, ráng sức đẩy chiếc
xe lăn của Tyler đến đầu kia của phòng tập mà chẳng quan
tâm đến việc Tyler có để ý điều gì đang xảy ra hay không.
Khi
xe lăn đến đích, bọn trẻ nhào đến bao quanh chiếc xe lăn
của Tyler, hò hét ầm ĩ: “Hay lắm Tyler!”, “Vui không hả
Tyler”... Chúng ôm chầm cậu bé và bắt tay Elizabeth.
Tôi
không biết Tyler có cảm nhận được những cử chỉ thân
thương đó của các bạn hay không? Cậu bé có thích thú hay
có niềm vui sướng nào tuôn trào khi gió tạt mạnh vào mặt
mình lúc chiếc xe lăn được đẩy như bay hay không? Nhưng
điều mà tôi có thể khẳng định rằng những đứa bé trong
lớp học đang làm một phép lạ. Bọn trẻ đang thể hiện
tấm lòng rộng mở trong thế giới đầy hơn thua tranh chấp
này. Chúng đối xử với đứa bé tật nguyền bằng những
gì mà chúng mong muốn được người khác đối xử lại. Cũng
từ đó, chúng đã tiếp thu được bài học về lòng nhân
ái trong giờ học thể dục. Và chính những đứa trẻ cũng
đã học được cách cảm thông nỗi bất hạnh của người
khác bằng cái tâm hồn nhiên, ngây thơ của chúng.
Mặc
dù Tyler không nói được bằng ngôn ngữ bình thường, nhưng
lũ trẻ đã cảm nhận được một cái gì đó ở cậu bé,
rằng cậu đang đón lấy tình thương yêu mà các bạn dành
cho. Trong hoàn cảnh ấy, sự cảm thông chia sẻ là loại ngôn
ngữ vượt hơn tất cả mọi ngôn ngữ của thế gian.
Thầy
Steve ngồi yên xem mọi việc diễn ra. Tôi trốn sau cánh cửa,
và không ai thấy những giọt nước mắt của một người
mẹ như tôi lặng lẽ chảy dài khi ngắm nhìn con gái mình
và đám trẻ nhỏ vui chơi trong phòng tập thể dục.
Bên
cạnh việc dạy cho học trò những môn chơi, việc giữ gìn
sức khỏe và tinh thần thể thao, thầy Steve còn mang đến
niềm vui trong phòng tập thể dục. Ông gợi cho những đứa
trẻ khỏe mạnh, đi đứng, ăn nói bình thường về sự cảm
thông trước hoàn cảnh của những đứa trẻ mù lòa, câm
điếc. Ông đã xây dựng một cái tháp tình thương.
Tôi mong rằng khi thầy Steve về hưu, sẽ có một phụ huynh
nào đó tỏ lời cám ơn chân thành nhất đến thầy, vì thầy
đã dạy cho các em hiểu biết nhiều điều, nhận thức được
không phải chỉ tập luyện cho bắp thịt rắn chắc, mà quan
trọng là phải làm cho trái tim mình rộng mở yêu thương hơn
nữa.
DIỆU
TỊNH (Theo Internet)