ÔNG
BỤT KHÓC
Đỗ
Thiền Đăng
Con
thương Bụt lắm, nhưng con không khóc trước mặt Ngài. Vả
lại, con cũng không bao giờ khóc trước mặt ai hết. Con khóc
một mình, khóc rưng rức, khóc thầm lặng, khóc cho vơi nỗi
sầu. Căn phòng con nhỏ quá, bốn bức tường vây kín lấy
con, khép chặt lấy con. Không ai biết con khóc.
Nhưng
rồi Bụt hiện lên, Bụt hỏi: “Vì sao con khóc?”. Con trả
lời, y như Tấm ngày xưa trả lời Bụt vậy: “Tại vì con
khổ quá, Bụt ơi!”. Bụt biết con khổ vì chuyện gì rồi…
Con là kẻ tạo nghiệp và là chủ nhân của nghiệp. Con không
đòi Bụt làm cho con bớt khổ. Mà Bụt cũng không làm cho con
bớt khổ đi được. Có một điều mà chắc chắn Bụt không
làm được, đó là gánh chịu dùm nỗi khổ của kẻ khác.
Bụt chỉ giúp cho người ta phương pháp chuyển hóa được
nỗi khổ, thế thôi. Nhưng chắc chắn Bụt cũng không thể
giúp được những người không có duyên với Bụt. Con vui
vì con đã gieo duyên với Bụt, có thể là từ một kiếp nào
xa xưa lắm…, con nghĩ thế.
Nhưng
niềm vui làm sao có thể khiến cho con ngừng rơi nước mắt?
“Vì sao con khóc?”. Bụt đã đến bên con - trong căn phòng
bé tí với bốn bức tường khép chặt này và hỏi con như
thế. “Con đau khổ quá, Bụt ơi. Con khổ nên con khóc”.
Con nhận ra rằng, hơn bao giờ hết, đúng lúc này con cần
sự có mặt của Bụt biết bao. Bụt ơi, từ lâu lắm rồi
con không nhận thấy sự có mặt của tình thương và sự thấu
thấu hiểu.
Và
con ôm mặt khóc òa: “Bụt ơi, sao mà con bơ vơ quá, con khao
khát quá!”. Bụt ôm con vào lòng, khẽ vuốt tóc con, nựng
nhè nhẹ vào lưng con - như xưa kia mẹ vẫn dỗ dành con như
thế. Bụt hỏi: “Bụt có thể giúp được gì cho con?”.
Con nhìn sâu vào mắt Bụt. Ôi chao, bỗng dưng con thấy mắt
Bụt sao mà đẹp, mà dịu hiền quá thể. Năm Tu di uyển chuyển
bạch hào / Bốn biển lớn trong ngần mắt biếc / Trong hào
quang hóa vô số Bụt / Vô số Bồ tát hiện ở trong… Chao
ôi là mắt Bụt, con chưa bao giờ thấy mắt ai vừa đẹp mà
lại vừa dịu hiền đến thế! Con bỗng buột miệng khẩn
cầu: “Bụt ơi, Bụt ơi! Hay là… hay là… Bụt hãy cùng
khóc với con!”.