NGƯỜI
VỀ VỚI THƠ
Mừng
người về lại với ta
Bao
phen nắng tưới mưa sa mịt mờ
Mừng
người về lại với thơ
Hồn
nhiên câu chữ, ngu ngơ điệu vần
Mừng
người về lại chân thân:
Một
dòng nước lặng trong ngần suối reo
TRẦN
NGỌC TUẤN
TĨNH
Thoảng
nghe một tiếng ru hời,
Sương
in dáng ngọc mây trời hư không.
Lối
về từ cõi mênh mông,
Đầu
khe gió lặng cuối dòng trăng gieo.
NGUYÊN
TRỪNG
MÙA
GIÓ CHƯỚNG
Vầng
trăng khuyết kể từ khi mây nổi
Thất
thơ quay trong mịt mịt vô cùng
Sầu
cũng dưng khi tấm lòng đã khép
Gió
bốn trời quần tụ thổi mông lung
Ta
lúi húi bên triền xanh ảo vọng
Tìm
vầng trăng khuyết tật – Không còn!
Biển
cuối đông như chú mèo tam thể
Nằm
dịu dàng lè lưỡi liếm chân con
Bờ
đất quạnh bàn chân không dám dẫm
Dẫm
một chân thì phải dẫm hai chân
Trời
bữa đó ai về mây có thẩm
Có
nghe hồn đá núi vọng âm?
Chiều
sẽ xuống rừng mơ rồi sẽ khpé
Và
múi màng rũ đã xuống bên chân
Người
vẫn đứng giữa dòng đời tư lự
Mắt
vời xa như chinh phụ chờ chồng
Mùa
xuân đã mùa xuân đang vẫn vậy
Bởi
vầng trăng khuyết tật không về
Ta
thì trãi tấm lòng ra như biển
Để
được mùa gió chướng thổi lê thê.
NGUYỄN
ĐỐC
NGỢI
CA
Mỗi
con người là một đài hoa
Ta
trân trọng đời nhau ta sống
Mỗi
con người là một cung đàn
Ta
tìm đến tình nhau hy vọng
Mỗi
con nười là một vì sao
Ta
lấp lánh giữa trời xanh rộng
Mỗi
con người là một dòng sông
Gặp
biển lớn dạt dào nhịp sóng
Mỗi
con người là một tứ thơ
Ngợi
ca hành tinh hạnh phúc
Chỉ
còn lại những gì đẹp nhất
Mỗi
con người là một mặt trời!
VÕ
QUÊ