LỜI
CẢM ƠN CUỘC SỐNG
Lần
đầu tiên hai mạ con tôi được tá túc tại chùa, được
người lạ cho một chén cháo. Và đó cũng là lần đầu tiên,
tôi được sống theo nếp chùa. Tôi đã biết thành tâm lễ
Phật dù rằng tôi chưa từng được biết Phật là ai. Có
một động lực nào đó thôi thúc tôi làm như rứa, và tôi
thấy thật bình yên. Tôi thấy những người hoàn toàn xa lạ
tại ngôi chùa này lại rất thương yêu tôi, thương cả mạ
tôi nữa. Tâm trí non nớt cảm nhận ra rằng hai mạ con tôi
đang được cưu mang, đùm bọc và chở che, thay vì bị ghét
bỏ và khinh khi như mạ con tôi vẫn thường nhận được từ
những người được xem là “máu mủ”. Tôi mặc nhiên coi
đây là nhà của mình, coi Ôn trụ trì là Ôn ngoại của mình,
coi chú tiểu ngồ ngộ trong chùa là người anh thân thiết
của mình. Người nào cũng của mình hết, kể cả những người
đến viếng cảnh chùa cũng vậy. Và có lẽ, cũng từ đâu
đó, tại cửa thiền này, hạt giống bồ đề đã ươm những
mầm đầu tiên trong tôi…
Thời
gian thấm thoắt trôi qua, giờ đây tôi đã trưởng thành.
Cuộc sống ở nơi đất khách quê người với nhiều cạm
bẫy, đôi lúc tôi tưởng chừng như mình buông tay. Nhưng may
mắn cho tôi, mái chùa xưa cùng ký ức kịp hiện về giúp
tôi giữ được lòng mình. Và chốn xưa giờ đây đã trở
thành điểm tựa cho cuộc đời tôi. Xin cảm ơn một nếp
chùa hiền dịu, cảm ơn những vòng tay rộng tình thương yêu,
cảm ơn một tuổi thơ lạc loài mà may mắn. Cảm ơn cuộc
sống!
Kim
Ngân
nganlhk@yahoo.com
Anh!
Từ ngày chúng mình sống ly thân, em mới hiểu được thế
nào là sự cô đơn, trống vắng. Nhưng điều đau khổ nhất
là em đã tự đánh mất niềm tin ở chính mình. Có những
lúc gặp lại anh, em cứ tỏ vẻ là mình đang sống vui lắm,
như thể đời sống của em không còn cần tới anh nữa, nhưng
mỗi lúc nhìn anh buồn bã, anh ốm đi nhiều, em lại ngồi
khóc một mình. Em biết anh vẫn rất thương em, và em nghĩ
không biết cuộc sống của em sẽ ra sao khi không có anh.
Thời
gian qua, em đã nghĩ rất nhiều về cách cư xử vụng về,
thiếu tế nhị của em đối với mẹ, với anh, với cả gia
đình, và em thấy mình sống thật ích kỷ… Nghe anh kể, mẹ
bảo với anh rằng: “Tụi bây còn thương nhau thế thì trở
về sống với nhau đi! Nói gì thì nói, má giận nó thật,
nhưng nó đi chỗ khác ở má lại thấy nhớ, thấy thương,
có ai lại đi muốn chúng bây không có hạnh phúc bao giờ…”.
Em rất biết ơn mẹ và anh đã tha thứ cho em, nhưng xin anh
cho em thêm một chút thời gian suy nghĩ nhiều hơn nữa về
cách cư xử của mình. Em chỉ mong một ngày gần nhất, em
sẽ tìm lại được cảm giác thân thiết ấm cúng nơi gia
đình, và nhận được sự bao dung, che chở của mẹ và anh.
Rất
mong tạp chí Văn Hóa Phật Giáo gởi tới gia đình tôi, nhất
là mẹ tôi, chồng tôi nhưng lời tâm sự này. Mẹ ơi, con
biết lỗi rồi!…
Tuyết
Hương
huongthuy802000@yahoo.com