Diễm
phúc vì có Mẹ
Thiền
sư Thích Nhất Hạnh
“Ngày
Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Kiền Liên
và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con.Ta
lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương
Tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu
mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu
thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương hiếu
chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc.
Mà có tình thương là có đủ rồi. Cần chi nói đến bổn
phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải
là một bổn phận.
Thương
mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát thì uống nước.
Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ phải đây không
phải là luân lý, là bổn phận. Phải đây là lý đương nhiên.
Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì đương
nhiên tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ.
con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ không cần con, con không
cần mẹ, thì đó không phải là mẹ là con. Đó là lạm dụng
danh từ mẹ con. Ngày xưa thầy giáo hỏi rằng: "Con mà thương
mẹ thì phải làm thế nào?" Tôi trả lời: "Vâng lời, cố
gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng
khi mẹ khuất núi". Bây giờ thì tôi biết rằng: Con thương
mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết. Cứ thương mẹ,
thế là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi
" làm thế nào " nữa!
Thương
mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà
nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo
đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ.
Mẹ như suối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một.
Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ
thì thiệt hại cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết
mà thôi. Để mai này anh chị đừng có than thở rằng: Đời
ta không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà còn không vừa
ý thì họa chăng có làm Ngọc hoàng Thượng đế mới vừa
ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc
hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc hoàng là đấng tự
sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ.
(Trích
Nhìn kỹ Mẹ, bản 1957, Liên Hoa nguyệt san, tựa của VHPG)