ADAM
YAUCH
TRONG BAN NHẠC
BEASTIE BOYS:
LẮNG NGHE ĐỂ
ÂM NHẠC TUÔN TRÀO
Châu
Văn Thuận dịch
Ầm
ĩ lớn tiếng, thông minh nhanh nhẹn, hóm hỉnh, kỳ quái và
tích cực lạc quan, Beastie Boys là một trong những ban nhạc
cách tân lớn nhất trên thế giới. Adam Yauch trong ban Beastie
Boys đã đưa triết lý Phật giáo vào album ‘Ill Communication’
của nhóm. Anh trò chuyện với Tạp chí The Shambhala Sun về
đời sống tâm linh, âm nhạc, quan niệm sống của mình…
Amy
Green: Anh bắt đầu đến với đạo Phật như thế nào?
Điều gì khiến anh quan tâm? Có phải qua sách vở mà anh đã
đọc?
Adam
Yauch: Trước đây tôi đọc nhiều về thổ dân Châu Mỹ,
các tôn giáo khác, thử xem nhiều sách khác nhau để tìm cái
hợp sở thích cho mình. Rồi sau đó, cách đây hai năm tôi
đến Kathmandu và gặp một số sinh viên chuyên ngành nghiên
cứu về Tây Tạng đang sống ở đó. Tôi lân la với họ,
đi đến một vài tu viện và nhà người dân Tây Tạng, từ
đó tôi bắt đầu hiểu biết chút ít về nền văn hóa mà
lý tưởng Phật giáo đã khắc sâu vào nền tảng của nó.
Tôi đã đến nghe đức Đạt Lai Lạt Ma thuyết giảng ở bang
Arizona khi ngài qua Mỹ. Tôi đã tìm hiểu nhiều vấn đề khác
còn Phật giáo thì khá mới mẻ đối với tôi…
Jerry
Granelli: Phật giáo đối với anh có dễ hiểu không?
Adam
Yauch: Xem ra đạo Phật, nhất là Phật giáo Tây Tạng, tôi
nói vậy vì tôi đã tiếp xúc với Phật giáo Tây Tạng là
chính – là một hệ thống rất đáng tin cậy gồm những
giáo lý chỉ dẫn con người đi đúng hướng. Một hệ thống
rất bao quát toàn diện. Nhưng có thể nói tôi không biết
đầy đủ về Phật giáo (cười).
Jerry
Granelli: Phần lớn các giáo lý mà Đức Phật giảng dạy
là những gì người ta đặt câu hỏi với Ngài. Phật đâu
có dạy theo kiểu độc diễn…
Jerry
Granelli: Là một người đã suốt đời chơi nhạc và đã
trở thành một Phật tử đến nay được 24 năm, tôi cảm
thấy thích thú với cách sáng tác của anh. Anh có thể liên
hệ nó với thiền hay sự an định vốn là nền tảng của
đạo Phật chăng?
Adam
Yauch: Tôi cho rằng những gì tôi làm là hình dung ra âm
nhạc cần có cảm nhận như thế nào hoặc nó biểu hiện
cái gì. Trong lúc thiền định và những lúc tương tự, cứ
để thời gian trôi qua và lắng nghe, tôi hình dung ra trong tâm
trí âm nhạc đó mô tả hình ảnh gì hoặc gây cảm giác như
thế nào đối với tôi, và rồi khi đến thời điểm thì
nó cứ tuôn ào ra. Nó thành hình ngay.
Tôi
sáng tác theo cách đó là chính, không có định sẵn là bắt
đầu làm nhạc rồi sau đó tìm lời ca hoặc đặt lời trước
rồi sau đó viết nhạc. Việc kết hợp thành công giữa hai
thứ gần như là ngẫu nhiên và phải nghĩ ra mọi phương cách
thực hiện để xem cái nào thành công. Nhưng phần chính trong
đó là sự hình dung như tôi đã nói. Chỉ cần biết nhạc
đó cảm thấy ra sao. Không cần thiết nó có âm thanh như thế
nào.
J.Anthony
Granelli: Là một nhạc sĩ, tôi thấy tôi luôn luôn quan hệ
với cái tâm của mình, không biết là thiền có ảnh hưởng
gì đến mối quan hệ của riêng anh với âm nhạc không; hai
thứ đó kết hợp với nhau thành công không?
Adam
Yauch: Không chỉ duy nhất Phật giáo mà thôi đâu, bởi
vì như tôi đã nói, tôi đã tìm hiểu những ngành khác. Nhưng
tôi nghĩ rằng khi người ta bắt đầu hiểu bản chất
thực tại một cách khác thì điều đó ảnh hưởng đến
mọi việc bạn làm. Âm nhạc là một trong các việc làm chính
của tôi – nó ảnh hưởng toàn bộ lên việc làm đó. Có
thể nó cũng còn ảnh hưởng đến cách tôi bước đi ra phố
hoặc đến điều tôi nghĩ khi đang giặt quần áo. Có thể
nói nó ảnh hưởng đến toàn bộ quá trình tri giác và tư
duy… hoặc quá trình không tư duy… (cười ồ) hoặc việc
tự theo dõi tư duy của mình hay một việc gì tương tự như
thế.
Amy
Green: Anh có thực hành pháp môn thiền định mẫu mực
nào không?
Adam
Yauch: Có chứ. Tôi để ra một chút ít thì giờ vào buổi
sáng và buổi tối, để nhìn lại những việc trong ngày hoặc
chuẩn bị những gì sắp xảy đến trong ngày hôm sau. Và hình
dung trong tâm trí những việc như thế đó.
Amy
Green: Anh hành thiền theo cách các bậc thầy chỉ dẫn chứ?
Adam
Yauch: Vị thầy chính của tôi không theo đạo Phật. Người
dạy tôi khá nhiều điều chỉ có vốn liếng sở đắc qua
thiền định. Ông đã sống một mình heo hút trong một lều
gỗ ở đâu đó suốt nhiều năm và hiểu biết sâu xa về
bản chất thực tại. Ông ấy là người thầy chính của tôi.
Ông ta vốn không xuất thân từ bất cứ bối cảnh tôn giáo
nào riêng biệt, ông ta chỉ nhờ sự hiểu biết của chính
mình mà thôi. Đối với tôi, Phật giáo xem như là một phần
bổ túc thêm. Tôi vẫn nghĩ nó kỳ diệu nhưng tôi đã tiếp
thu từ một anh bạn phần lớn những gì tôi học từ trước
đến nay để định cho mình một hướng đi. Anh bạn ấy tên
là Quentin. Và sau đó tôi bắt đầu đọc một số sách Phật
và nhận thấy thế thì cũng dễ hiểu. Lời lẽ diễn đạt
hơi khác và bối cảnh cũng khác nhưng nó rất giống với
công việc tôi đã làm bấy lâu nay.
Cho
nên ngay cả lời nguyện Bồ tát cũng là điều tôi đặt ra
cho chính bản thân rất nhiều năm trước khi tôi đọc thấy
nó trong đạo Phật. Rồi khi tôi bắt đầu gặp tinh thần
này trong Phật giáo, tôi nghĩ (nói với giọng NewYork đặc
sệt, như một gã gangster của thập niên 1930): “Ồ, quả
là dễ hiểu. Đấy! Tất cả những điều ấy người ta đã
diễn giải trong đó cả.”
J.Anthony
Granelli: “Hẳn đã phải như thế”.
Adam
Yauch: Đạo Phật xem ra là một đường lối tiếp cận
rất hợp lý và rạch ròi.
Jerry
Granelli: Trong âm nhạc của anh, tôi nghe thấy có chất tâm
linh. Trong đó có sự quan tâm chứ không chỉ là “bất cần
đời”. Anh đã sinh trưởng trong môi trường ra sao? Tác động
của môi trường đó lên âm nhạc của anh đương nhiên phải
có.
Adam
Yauch: Tôi là con một trong gia đình. Tôi may mắn có được
bố mẹ rất kỳ diệu. Bố mẹ tôi rất dễ chịu và sẵn
sàng hỗ trợ nâng đỡ. Suốt từ đầu chí cuối. Anh thấy
đấy, nhiều người trong đời sống của họ rốt cuộc phải
đối phó với biết bao nhiêu chuyện do bố mẹ trút lên họ.
Dù gì, trên đại thể, tôi đã tránh được cảnh đó.
Amy
Green: Là một ngôi sao được nhiều người hâm mộ, anh
có ý nghĩ phải tự phòng thân hoặc tránh tiếp xúc với mọi
người?
Adam
Yauch: Đôi khi tôi không thể thực sự trao đổi tâm tình
với nhiều người một cách cởi mở. Nhất là khi đang trình
diễn giữa công chúng, rất nhiều cặp mắt chú ý đến mình.
Mọi người có mặt ở đó đều háo hức. Bạn bước lên
sân khấu và đem hết năng lực ra để biểu diễn rồi sau
đó về nhà lại có năm sáu chục người cần xin bạn bỏ
ra năm phút là nhiều đối với thời gian của tôi. Và đôi
khi bạn đến nước phải hoàn toàn ngưng nghỉ vì không còn
đủ sức biểu diễn. Vấn đề bản thân tôi đang bức xúc
là làm sao tránh cho tâm trí mình khỏi mang ý nghĩ tội lỗi,
nhất là cái tội không luôn luôn đem lại cho người ta những
gì họ muốn.
Amy
Green: Ồ cái đó không sao… [mọi người cười]. Hình
như lời nguyện và đạo Bồ tát có liên hệ đến vấn đề
không bị hạn chế trong ý nghĩ về những gì ta cho là một
người tốt phải làm và vấn đề làm những gì thực sự
thích hợp với bạn. Độ tha là như thế.
Adam
Yauch: Phải rồi. Tôi cho như vậy mới hiểu đúng “bồ
tát” và “đạo” là gì. Bởi vì, tôi nghĩ rằng cốt yếu
của hạnh bồ tát là làm những gì lợi lạc nhiều nhất
cho toàn thể vũ trụ, cho toàn bộ hiện hữu. Và khi bạn cố
gồng mình ra mà không đủ khả năng thực hiện thì đó chẳng
phải là đem lại trái tim lợi lạc nhiều nhất cho toàn thể.
Đấy, vấn đề chính là trái tim của bạn phải bén nhạy
nhận ra điều gì có lợi nhất cho tính tương liên của tất
cả những gì đang hiện hữu.
Amy
Green: Anh nói rất đúng!
Adam
Yauch: [nhìn quanh, nhìn lui sau lưng] Điều đó do đâu mà
ra? (cười lớn)
Jerry
Granelli: Anh nói tiếp đi!
Adam
Yauch: Phải, tôi thật sự cho rằng đó là một vấn đề
quan trọng. Đó là điều tôi thường suy nghĩ. Tôi nghĩ rằng:
Nếu có một em bé sắp dính tay vào lò bếp và sắp bị bỏng,
đôi khi bạn thét vào mặt nó hoặc tát tai nó hay làm chuyện
gì gần như thế. Nhưng không phải bạn làm như vậy là vì
tức giận. Bạn làm vì lòng thương yêu. Điều phải luôn
luôn theo dõi đó là động cơ đằng sau sự việc bạn đang
làm.
Tôi
quả thật cho rằng, người ta hiểu sai về nội dung của lời
nguyện Bồ tát. Bởi vì nhiều kẻ lúc nào cũng tự đày đọa
vì cảm thấy họ phải luôn luôn làm cái gì đó cho người
khác ngay cả khi việc đó không có thuận lợi đối với cá
nhân họ. Họ phải xem mình thuộc thành phần “chúng sinh”
và phải biết rằng, hầu như bao giờ cũng vậy, có chỗ đứng
vững vàng nhất họ mới có thể đem lại lợi lạc nhiều
nhất cho toàn thể. Làm một vị Bồ tát là tự mình củng
cố sức mạnh để có thể tiếp tục đi tới. Hãy đem lại
lợi lạc cho nơi nào cần lợi lạc. Hãy xuất phát từ chỗ
đứng vững vàng trong chính mình thì bạn mới thực sự giúp
người.
Amy
Green: Anh có gặp nhiều người tự nhận là Phật tử đồng
đạo với anh hoặc những ai đã đặc biệt chia xẻ cách suy
nghĩ đó không?
Adam
Yauch: Đặc biệt kể từ khi tôi viết nhiều lời hát tích
cực hơn và âm nhạc có chiều hướng thật sự tích cực,
tôi đã gặp nhiều người thật là lạ. Đôi khi tôi gặp
những cậu bé, có cậu bé đã nói với tôi rằng: “Chú biết
không, mẹ cháu theo đạo Phật. Cháu được nuôi dưỡng theo
tinh thần một Phật tử.” Hoặc những lời tương tự như
thế. Một số người chỉ nói họ thích các lời hát hoặc
nói lời hát rất có ấn tượng với họ. Thế là tốt. Thế
là giống như lời khen quí nhất thế gian. Chừng đó đã làm
tôi muốn khóc. Đôi khi người ta đến với tôi, bảo rằng
các lời bài hát ấy đã giúp họ cảm thấy dễ chịu một
phần nào. Đấy, khốn thật… [nhìn xuống, ngừng nói, xúc
động rõ rệt] Lúc nãy anh hỏi câu gì nhỉ? (cười lớn)
Amy
Green: Anh có nhìn thấy nhiều đau khổ không? Có thể quanh
bên anh có sự đau khổ âm ỉ theo kiểu người da trắng. Nhạc
rap xuất phát từ một nỗi khổ thân xác mãnh liệt hơn. Khu
nhà ổ chuột. Loại đau khổ tồn tại ngay trước mắt.
Adam
Yauch: Tuy vậy, lúc đầu thì tôi không thấy. Trước đây,
nhạp hip-hop phần lớn có tính rất tích cực, đa số lời
hát nói về sự đoàn kết và việc đưa các nền văn hóa
lại gần nhau. Sau đó, khoảng năm 1986, nó trở thành một
phương tiện truyền bá vô cùng mạnh mẽ. Chuck D của ban Public
Ennemy đã đưa thể loại nhạc này vào một sân chơi hoàn
toàn khác khi anh ta bắt đầu sử dụng nó như một phương
tiện để báo cho người ta biết về sự đàn áp người da
đen. Anh ấy sử dụng nó vào một mục đích kết hợp: một
tiếng nói trực tiếp với nền văn hóa thanh niên da trắng
ở Mỹ và đưa vào trong đó sự đoàn kết và sức mạnh,
làm như vậy là hoàn toàn cần thiết.
Nó
đột nhiên chuyển hướng ngay vào lúc ấy – vì Chuck D trình
bày nó rất mạnh. Tôi cho rằng chuyện đó xảy ra là thật
điều quan trọng. Quá nhiều người không biết đến sự bất
công vẫn còn tiếp diễn đối với người da đen tới ngày
hôm nay, liên tục xảy ra. Anh ấy đã đem lại cho nhiều người
một số cách nhìn hoàn toàn mới về vấn đề đó. Trong đó
có cả tôi. Nó ảnh hưởng nhiều đến cách nghĩ của tôi.
Jerry
Graneeli: Thế hệ nhạc sĩ của các anh, cũng giống như
thế hệ của J. Anthony, dù sáng tác bất kỳ loại nhạc nào
với cái tên tùy các anh gọi, các anh vẫn đang chiến đấu
trong một trận chiến có phần giống nhau.
Adam
Yauch: Khi bạn biết, khi bạn nhìn rõ ranh giới đó nằm
ngay chỗ nào để xông lên, thế là yên tâm; rồi sau đó bạn
cứ việc [huýt gió], “Phèo…” Thế là xong. Điều ấy chắc
chắn là vui.