Người đưa dòng
chảy tâm linh
vào
giai điệu
Âu Thiên Sơn
Nỗi
tình của nhạc sĩ Phó Đức Ph¬ơng đã phiêu dạt tới chốn
này, và d¬ờng nh¬ nó tan thành h¬ thinh trong vời vợi đất
trời, mênh mang mây núi, trong thăm thẳm sông dài, trong vi vu
tiếng trúc... Giữa chốn huyền không nhạc sĩ đi tìm ng¬ời
trong mộng, cứ lạc mãi vào trong rừng trúc mà thổn thức
lòng mình. Ca từ, hình ảnh trong bài hát, hình t¬ợng âm nhạc,
giai điệu có cảm giác nh¬ chứa rất nhiều năng l¬ợng.
Không phải nguồn năng l¬ợng có đ¬ợc từ thiên nhiên mà
là tr¬ờng năng l¬ợng từ tâm linh, từ cõi Phật…
Huyền khúc Trên đỉnh Phù Vân
Có
lẽ huyền khúc Trên đỉnh Phù Vân và nhạc phẩm Về quê
là hai ca khúc thuộc loại đỉnh cao của âm nhạc đ¬ơng đại
và của riêng nhạc sĩ Phó Đức Ph¬ơng. Về quê thiên về
dân gian còn Trên đỉnh Phù Vân nghiêng về học thuật. Nếu
nh¬ Về quê lấy đi nhiều n¬ớc mắt của ng¬ời nghe nhạc
thì Trên đỉnh Phù Vân là một tr¬ờng liên t¬ởng mạnh
mẽ bởi rất nhiều những hình ảnh u linh. Thực ra thì Trên
đỉnh Phù Vân không uẩn huyền ma quái, nó là một khúc tình
ca phiêu hoài nhuốm màu sắc liêu trai thật ấn t¬ợng. Phù
Vân Yên Tử vốn là non thiêng đất Phật. Nỗi tình si của
ng¬ời nhạc sĩ đã phiêu dạt tới chốn này và d¬ờng nh¬
nó tan thành h¬ thinh trong vời vợi đất trời, mênh mang mây
núi, trong thăm thẳm sông dài, trong vi vu tiếng trúc...Cuộc
tình v¬ơng vấn yêu đ¬ơng, giữa chốn huyền không ng¬ời
nhạc sĩ tìm ng¬ời trong mộng, cứ lạc mãi vào trong rừng
trúc mà thổn thức lòng mình. Ca từ, hình ảnh trong bài hát,
hình t¬ợng âm nhạc, giai điệu có cảm giác nh¬ chứa rất
nhiều năng l¬ợng. Không phải nguồn năng l¬ợng có đ¬ợc
từ thiên nhiên mà là tr¬ờng năng l¬ợng từ tâm linh, từ
cõi Phật. X¬a Phật hoàng Trần Nhân Tông lên đây tu hành,
bỏ lại đằng sau v¬ơng quyền và bao cung tần mỹ nữ để
đi theo tiếng gọi của linh thức và tâm cảm. Rồi 700 trăm
năm phiêu trầm. Rồi một ngày bỗng vụt phiêu thăng trong
âm điệu thinh không có tên Trên đỉnh Phù Vân nh¬ dòng n¬ớc
nhỏ vọt ra từ lòng núi khơi mạch nguồn cho một dòng suối
mang tên âm nhạc.
Những thanh âm huyền tuý hay dòng chảy tâm linh Việt
Phó Đức Ph¬ơng đ¬ợc mệnh danh là nhạc sĩ của sông hồ
có lẽ bởi hầu hết các ca khúc của ông đ¬ợc công chúng
đón nhận đều gắn với sông, n¬ớc, núi, hồ...Một thoáng
Hồ Tây thoảng cơn gió phiêu linh trong suy t¬ởng tiếng chuông
chùa. Trên đỉnh Phù Vân liêu trai với bóng d¬ơng qua rừng
trúc. Hồ trên núi phẳng lặng soi mây trời, in ngấn n¬ớc.
Chảy đi sông ơi xoáy cuốn chiếc lá niệm du cùng muôn ghềnh
ngàn thác vẫn ngóng trông nơi đầu nguồn. Mộng mị SaPa phiêu
ẩn trong giấc mơ chinh phục tuyết s¬ơng. Huyền thoại hồ
núi Cốc n¬ớc mắt thề nguyền một tình yêu...Những suối
nhạc đó, tất thảy đều bắt nguồn từ dòng chảy tâm linh
con sông Cái trong tâm thức Việt từ ngàn đời vẫn thao thiết
đến ngàn sau để bồi đắp phù sa cho tâm hồn Việt. Dòng
sông Cái quy linh về đây mọi ngọn núi, sông hồ, thác n¬ớc
trên dải đất này, thiết lập một cõi thiêng, từ dãy Hoàng
Liên đến đỉnh Yên Tử, từ dòng Công núi Cốc đến Đà
giang, Tây Hồ...Và Phó Đức Ph¬ơng đã say uống n¬ớc sông
ấy. Không thấy chàng Ch¬ơng Tri đâu, chỉ nghe tiếng hát
cứ ngân vang trong lùm lau lách, khi vút lên khói s¬ơng mây
trời, khi phiêu trầm đáy n¬ớc bóng trăng. Tiếng hát bắc
những nhịp cầu âm nhạc từ rung cảm tới những rung cảm.
Các ca khúc của Phó Đức Ph¬ơng mang mang một phong vị hoài
cổ bởi ông khai thác chất liệu dân ca. Những bài hát đẹp
xa xăm tựa hồ bức tranh vẽ trên lụa bằng những nét mờ
ảo. Dòng sông phiêu mặc gió hú. Ngọn núi trầm hoài bóng
mây. Mặt hồ phiêu ca khói sóng. Những dòng sông nhuần nhị
chảy. Nếu sóng n¬ớc có dữ dằn nơi đầu nguồn hoặc thác
đổ trắng xoá thì tiếng réo gầm đâu v¬ợt khỏi vách núi
và ngàn lau. Này đây một dòng sông quan họ nhịp nhịp tang
tình. Này đây một ngọn núi thiền với ng¬ợc sáng và âm
u. Này đây n¬ớc hồ thoáng hồn thu thảo...Phó Đức Ph¬ơng
d¬ờng nh¬ đã say uống cái hồn dân tộc rồi phả lên các
ca khúc trong từng tiếng ứ hự, từng khoảng lấy hơi...Một
bầu r¬ợu ch¬ng cất từ gạo quê và n¬ớc sông Cái, vùi
ngàn năm trong núi, đêm trăng thanh đem ra giữa đảo hồ mà
uống. Ta ngất ngây.
Nh¬ thực rồi nh¬ h¬, nh¬ quen rồi nh¬ lạ, rằng ta có thể
cảm nhận cái bản sắc tinh thần thuần Việt ở âm nhạc
Phó Đức Ph¬ơng một cách mơ hồ phiêu lãng. Nghe các ca khúc
ông ta nh¬ đ¬ợc đến cõi thẳm sâu hồn Việt bởi ông đã
bắc những cây cầu âm thanh huyền tuý để ng¬ời Việt về
với cội nguồn của dòng sông Cái.