Tôi
dừng lại giữa biển đời xanh biếc
Mùa
thu ơi, mấy kiếp chết hồn ta
Mây
trắng quá bóng ngàn năm tạnh dứt
Trần
gian ôi sao thấy trọn quê nhà.
Mặt
trời nhỏ trong muôn ngàn lá nhỏ
Tổ
ong vàng chưng mật mấy thiên thu
Cỏ
cây say để ngàn năm mở tỏ
Đời
muôn năm thôi hết hận lao tù.
Tôi
dừng lại giữa mùa thu xanh biếc
Đất
trời thu, Tịnh Độ của mùa thu
Ánh
sáng trắng trăm mặt trời lặng chiếu
Thu
ơi thu sao nhiếp cả sơn hà.
Tôi
đứng lại để thời gian đứng lại
Cho
con đường bỗng chốc hóa hư không
Cho
trăm ngàn mặt trời thu trắng dại
Thấm
vào trong từng cọng tóc chân lông.
Xin
khép lại một mùa thu trong mắt
Để
muôn đời cứ bước cứ ra đi
Bờ
bến lạ mặt người sao ngơ ngác
Lòng
mênh mông xin gởi chút nhu mì.
NGÔI
NHÀ HOANG
nguồn
trong
Trở
về ngôi nhà hoang
Nhìn
thời gian không cửa sổ
Chiều
núi trắng chim đêm lót ổ
Mắt
mưa nguồn từ chớp bể trong khuya
Lời
ra ràng từ đất rỗng mù sa
Mù
sa chưa từng vào ngôi nhà không cửa
Trở
về ngôi nhà hoang
Nơi
hiện hữu vòng tròn
Trong
con gió đói dài hơi thở
Hơi
thở đìu hiu từng thời khắc chưa đi
Người
về nơi ngôi nhà tắt lửa
Tiếng
nói tan tành ngôn ngữ
Rừng
cây vàng lá ngủ sau xưa
Bước
chân người chập chững trẻ thơ
Đi
giáp vòng ngôi nhà hoang
Thủng
đáy.