TỪ
NỮ MỤC SƯ ĐẾN NI CÔ
Patricia
Devoe, 61 tuổi, từng được thụ phong làm mục sư của Hiệp
hội Mục sư Tin Lành trong18 năm, trước khi phát nguyện xuất
gia trở thành ni cô, chị được thọ giới chính thức vào
ngày 26 tháng 11 năm 2000 tại một tu viện ở Nepal. Cô đã
trò chuyện về sự chuyển đổi này.
Patricia
Devoe: Tôi đã được hướng dẫn đời sống tinh thần
theo đức tin vào ba ngôi (Thượng đế, Đức Jesus và Thánh
thần), trên căn bản những lời dạy của Đức Jesus về tình
yêu, lòng bác ái. Nhưng khi tôi quyết định xuất gia theo đạo
Phật, trở thành ni cô, đạo Phật không gây những khó khăn
đối với tôi, tôi không thấy sự mâu thuẫn nào. Dĩ nhiên
điều nay cũng bắt nguồn từ thời thơ ấu. Tuổi thơ của
tôi dường như được ảnh hưởng theo truyền thống tinh thần
phương Đông.
Cuộc
đời của tôi gắn bó với nhà thờ, từ hôn lễ cho đến
việc dạy dỗ con nhỏ cũng như lúc chúng trưởng thành, sự
tích cực và lòng nhiệt thành của tôi đã đưa đến kết
quả là tôi được Giáo hội công nhận là mục sư, rồi mục
sư dòng giám lý. Tôi là một nữ mục sư đầu tiên chịu
trách nhiệm quản xứ và tham dự những đại hội mục sư
của bang Virginia.
Cho
đến tháng sáu năm 1997, một biến cố tinh thần đến với
tôi, đó là cái chết của ba tôi, rồi sau đó là cái chết
của người con trai đầu của tôi. Tôi thực sự đối diện
với vô vàn khó khăn về cuộc sống mà không thể nào tự
giải tỏa được. Những cái chết của người thân đã cho
tôi một kinh nghiệm về khổ đau. Từ hồi còn bé, tôi đã
đặt ra những câu hỏi cho chính mình, những câu hỏi về
cái chết và khổ đau. Khi là mục sư, tôi tiếp xúc với nhiều
tín hữu khắp nơi trên thế giới, trả lời những câu hỏi
của họ, nhưng bản thân thì tôi không thỏa mãn được những
câu hỏi của chính mình với giáo lý Nhà thờ mà tôi được
học.
Khi
tôi đặt vấn đề các kiếp sống trong quá khứ, vấn đề
luân hồi tái sinh, tôi cảm giác rằng mình đang vi phạm điều
cấm kỵ. Ba năm sau đó, tôi được tiếp xúc với các truyền
thống tâm linh khác, như các truyền thống của thổ dân Mỹ,
Phật giáo…, lúc đó, tôi mới có cơ hội được hướng
dẫn một cách sâu sắc hơn, và tự giải tỏa phần nào nỗi
đau đớn trước ám ảnh về cái chết của ba tôi và đứa
con trai của tôi.
Thầy
Siliana Bosa: Cuộc sống xảy đến như nó phải đến
và kết thúc khi nó phải kết thúc…
Patricia
Devoe: Vâng, đúng vậy. Nhiều cảm giác đến với tôi
và kết cuộc là làm nên những quyết định thay đổi. Trước
đây, tôi không nghe được tiếng nói từ bên trong thân mình,
nhưng rồi một hôm, tôi nghe rõ ràng lời của thân thể tôi,
rằng: “Patricia, hãy quyết định sẽ giúp bản thân hay sẽ
chết.”
Rồi
tôi tìm đến viện tâm lý trị liệu Jung hai tuần, sau đó
trở về quê ngoại ở Scotland. Ở đây, tôi đã tình cờ gặp
được Phật giáo, với những danh từ mà tôi chưa từng biết
bao giờ. Tôi mua một cuốn sách hướng dẫn đi Nepal, và sau
đó trở về Mỹ.
Một
tháng rưỡi sau khi trở về nhà, tôi lấy được visa đi Nepal,
tôi nhớ đó là vào tháng mười năm 1997, và ở đây, tôi
thực sự đi vào đời sống tâm linh với sự hướng dẫn
của các bậc thầy Phật giáo thuộc truyền thống Tây Tạng.
Sau
thời gian tu tập ở Nepal, tôi trở về Mỹ, tham dự nhiều
khóa học Phật pháp, nhiều buổi giảng của Đức Đạt Lai
Lạt Ma, những lời giảng của ngài đã thực sự là giải
pháp cho cuộc đời của tôi. Tôi cảm giác như đó là bàn
tay ấm áp và hiền dịu chạm vào nỗi đau của tôi, một
sự nối kết sâu sắc.
Càng
tham dự các khóa tu thiền định, tôi càng cảm thấy tâm hồn
thanh thản và tươi sáng, những cơn giận dữ, nỗi ưu phiền
cũng nhẹ đi…
Đạo
Phật dạy cho tôi biết rằng, tâm thức của mình là không
có giới hạn, tất cả những gì mình làm trong cuộc đời
thì chính mình phải chịu trách nhiệm chứ không thể đổ
cho ai khác.
Thầy
Siliana Bosa: Các con của cô trước đây đã phản ứng
gì với những quyết định thay đổi của cô hay không? Trước
hết là quyết định ly dị, sau đó lại chọn làm mục sư,
rồi quyết định từ bỏ tất cả để trở thành ni cô?
Patricia
Devoe: Quyết định ly dị là một nỗi đau lớn, cho
cả tôi và các con tôi. Những năm gần đây, chúng tôi mới
cùng nhau nói về nỗi đau đó. Nhìn lại, trước đây tôi
có quá nhiều tham vọng nhưng lại rất ít sự kham nhẫn, thiếu
khả năng tự kiểm soát bản thân. Những tham vọng ấy tự
do đòi hỏi tôi, và tôi đã quyết định ly dị để tự do
theo đuổi nó. Tôi vẫn còn nhớ lời của một trong người
con trai tôi, Baptist, cháu nói rằng con đường mà tôi đang
đi là con đường xuống địa ngục, tôi còn nhớ lời cháu
lúc đó: “Mẹ, con thương mẹ và vì thế, con sẽ cầu nguyện
cho mẹ”. Nhưng có một điều mà tôi không bao giờ nghĩ tới
trước đây, đó là việc tôi được xuất gia, được thọ
giới tỳ kheo ni. Các con tôi tôn trọng quyết định của tôi,
và dường như các cháu cũng chia sẻ niềm an lạc cùng tôi.
Cuộc
đời không có gì là bất ngờ cả. Mọi quyết định thay
đổi chỉ là kết quả của một quá trình nung nấu trong tâm.
Đạo Phật đã cho tôi một sự giải đáp thiết thực trước
những bế tắc của cuộc đời, khi những người thân yêu
nhất của mình ra đi.
(Theo
Mandala)