NHÀ
SƯ
VÀ
NHỮNG CON HỔ MỒ CÔI
Tuệ
Khánh
Người
ta thường so sánh “dữ như hổ” để nói về những người
có tính hung tợn. Nhưng nếu ai từng đến ngôi chùa ở vùng
Kanchanaburi, miền Tây Thái Lan, hẳn sẽ thay đổi phần nào
trong cái nhìn về những con hổ. Hổ ở đây không còn là
một con vật ăn thịt hung dữ, như nỗi ám ảnh của nhiều
người khi đến chốn hoang dã, rừng núi, mà là những con
vật cưng ngoan hiền, đùa giỡn dưới chân vị sư trú trì
Pra Achan Bhusit Chan Khantithato và hai chú tiểu, một chú 4 tuổi
và một chú vừa lên 8.
Không
ít người thắc mắc tại sao sư trú trì lại nuôi hổ và
dành tình thương yêu đối với chúng một cách đặc biệt
như thế? Thực ra, cách đây khoảng mười năm về trước,
một số người dân địa phương đem đến chùa, giao cho sư
trú trì hai con hổ con mồ côi, mẹ của chúng vừa bị những
tay đi săn bắn chết. Những con hổ con này cũng nằm trong
tầm truy bắt của đám thợ săn, với mong ước được có
nơi che chở và không còn bị sát hại. Sư trú trì đã hoan
hỷ nhận chăm sóc. Những chú hổ con lớn lên trong tình thương
yêu ấy, và trở nên ngoan hiền như những con thú cưng. Mấy
năm sau, người dân lại mang đến chùa thêm những chú hổ
con có hoàn cảnh như thế. Dần dà, đến nay, trong chùa hiện
có 11 con hổ trưởng thành và 5 chú hổ con, con lớn nặng
180kg.
Trong
năm đầu, quyết định của sư trú trì về việc nuôi hổ
không nhận được sự đồng thuận của những vị sư cùng
sống trong chùa, có vị phản đối việc này và đã rời chùa
chuyển sang một ngôi chùa khác. Những chú hổ không phải
được nuôi trong những lồng sắt mà được thả tự do trong
khuôn viên chùa. Ban đầu, một số Phật tử cũng e ngại,
nhưng dần dà, với sự cảm hóa của sư trú trì, những chú
hổ không hề hại một ai, nên họ cũng tình nguyện đến
phụ giúp sư trú trì và các chú tiểu chăm sóc bầy hổ. Tiểu
Ponchai vừa lên tám cũng tham gia việc tắm cho các chú hổ
con. Sư trú trì cũng đã mời một bác sĩ thú y, tiến sĩ Somchai
Visasmongkolcha đến hướng dẫn cho các tình nguyện viên về
kỹ thuật chăm sóc loài vật, và cũng đã nhờ Đại học
Thú y Chulalongkorn ở Bangkok lo thuốc men cho bầy hổ mồ côi
này.
Mấy
năm trở lại đây, trung bình mỗi năm có khoảng 4 chú hổ
con chào đời. Công việc chăm sóc bầy hổ trở nên quá sức
đối với sư trú trì và các tình nguyện viên địa phương.
Gần đầy, nhiều tổ chức liên quan đã có sự trợ giúp
cho chùa trong việc tạo nên một khu vực hơn 8ha để nuôi
chúng. Sư trú trì cũng kêu gọi các tổ chức nghiên cứu liên
quan đến môi trường và động vật hoang dã hỗ trợ. Bởi
sư cho rằng, trước nạn săn bắt thú không thể kiểm soát
được hiện nay thì việc thả bầy hổ trở lại với môi
trường hoang dã là điều không an toàn cho chúng. Sự sinh sôi
ngày càng nhiều của bầy hổ lại trở thành vấn đề cho
sư trú trì, theo đà này, bầy hổ cần có một sự quản lý
chuyên nghiệp hơn của các tổ chức bảo vệ môi trường
sinh thái.
Hiện
nay, “chùa hổ” là điểm thu hút nhiều du khách từ các
địa phương khác của Thái Lan cũng như quốc tế, ước chừng
có khoảng 4.000 lượt khách mỗi tháng đến thăm, du khách
cũng đã tự nguyện đóng góp vào quỹ nuôi bầy hổ, nhưng
xem ra vẫn không đủ để trang trải các chi phí để nuôi
bầy hổ có hoàn cảnh đặc biệt này.
Đến
thăm “chùa hổ” tại Kanchanaburi, thấy những con hổ đùa
nghịch dưới chân vị sư trú trì và ngoan hiền bên chú tiểu
8 tuổi Ponchai, ngoài điều kinh ngạc, hẳn du khách cũng sẽ
chiêm nghiệm một điều, rằng lành hay dữ phần quan trọng
là do môi trường tác động; tình thương không vụ lợi có
thể chuyển hóa, thuần hóa được mọi tính dữ di truyền.
(Theo
The New Straits Times, 3-10-2005)