NHƯ
MỘT CHIẾC THUYỀN KHÔNG
Nhật
Chiêu
Tiếng
hát của Tuệ Trung bay đến ta như khói sóng. Từng lời bay
lượn, cuốn ta vào cảnh giới của hồ hải mênh mông. Hồ
hải sơ tâm. Cái thẳm sâu vô tận từ sơ nguyên của hồ
hải, của đại dương là gì? Cái tâm ban đầu chưa từng
lau, chưa từng mài là gì? Cái ban nguyên của trái tim ta vốn
không lấm bụi và chưa từng mất bao giờ. Như cái im lặng
thẳm sâu của biển hồ bao giờ cũng có đó cho dù sóng cứ
lao xao…
Một
chiếc thuyền có thể lướt sóng băng băng với người chèo
chống uy nghi đứng đó. Hình ảnh một khách trần đang chơi,
phiêu bồng với sóng. Lộng yên ba và lộng cả chân như.’
Nhưng
cũng có những chiếc thuyền không. Thuyền và không ai. Thuyền
nằm yên trên cát. Không ai chơi. Không khói sóng. Không đua
tranh. Cô tịch. Hư không đang chơi.
Ta
trong đời có thể nhìn thấy người và thuyền. Hoặc là người
không có thuyền. Hoặc là thuyền không có người.
Ngày
hôm nay, con thuyền nhẹ nhàng rỗng không mà tôi khát khao được
nhìn thấy, là Tuệ Trung Thượng Sĩ.
Như
trong mơ, tôi nhìn thấy Người đi trên chiếc thuyền
không. Người là Cư sĩ của Không Môn, là linh hồn của Trúc
Lâm Yên Tử. Tiếng sáo thiền Người thổi vang ngân từ thế
kỷ mười ba. Và vang vọng bất tuyệt trong hôm nay.
Nhưng
trên chiếc thuyền không của Người, không có thế kỷ nào
cả. Không có ai và cũng không có Tuệ Trung.
Chỉ
có tiếng hát của hồ hải, của sơ nguyên:
Giang
hồ mê mải
Cái
tâm hồ hải ban sơ
Sớm
hôm thoi lượn, khắc giờ tên bay
Trăng
thanh gió mát sinh nhai
Non
xanh nước biếc cùng ngày tháng dư
Dong
buồm mai sớm phiêu du
Chiều
nghiêng sáo thổi với mù sương chơi
Người
chèo nay bặt tăm hơi
Thuyền
không trên cát lâu rồi thuyền không.
Đó
là tôi đang liều lĩnh chuyển cảm hứng “Giang hồ tự thích”
của Người vào tiếng việt hôm nay.
Nguyên
ý như sau:
Giang
hồ tự thích
Hồ
hải sơ tâm vị thỉ ma
Quang
âm như tiễn hựu như thoa
Thanh
phong minh nguyệt sinh nhai túc
Lục
thủy thanh sơn hoạt kế đa
Hiểu
quải cô phàm lăng hãn mạn
Vân
hoành đoản địch lộng yên ba
Tạ
Tam kim dĩ vô tiêu tức
Lưu
đắc không thuyền các thiển sa.
Tiếng
hát của Tuệ Trung bay đến ta như khói sóng. Từng lời bay
lượn, cuốn ta vào cảnh giới của hồ hải mênh mông.
Hồ
hải sơ tâm. Cái thẳm sâu vô tận từ sơ nguyên của hồ
hải, của đại dương là gì? Cái tâm ban đầu chưa từng
lau, chưa từng mài là gì? Cái ban nguyên của trái tim ta vốn
không lấm bụi và chưa từng mất bao giờ. Như cái im lặng
thẳm sâu của biển hồ bao giờ cũng có đó cho dù sóng cứ
lao xao.
Và
hồ hải mở ra chân trời của phiêu du. Cái sơ nguyên của
tâm đi gặp cái sơ nguyên của biển. Tâm là tâm biển và
biển là biển của tâm. Từ đó mà cuộc trùng phùng diễn
ra trên chân trời của phiêu lãng, chân trời của chơi đùa,
hí lộng.
Không
một mình ta chơi. Mà thời gian (quang âm) cũng đang chơi và
là tay chơi thượng thừa. Chơi như thoi đưa, chơi như tên
bắn.
Hay
là thế này: ta là mũi tên của thời gian, ta là con thoi của
thời gian.
Vậy
thì ta bay lượn. Trong bay lượn, ta là thời gian. Hiện hữu
là thời gian.
Cái
tâm hồ hải ban sơ là thời gian ban sơ, là cái bản nguyên
không có thời gian. Cái tâm đó là không tâm. Và thời gian
là không. Thời gian của tánh không.
Thời
gian như tiễn, thời gian như thoa. Đúng như vậy. Thời gian
là Như Như. Bốn mùa là như như. Sơ tâm là Như Như.
Tố
Như nói: “Tứ thời tâm kính tự như như”.
Bốn
mùa sinh nhai như thế nào? Có đủ trăng thanh gió mát (thanh
phong minh nguyệt) và dư dã nước biếc non xanh (lục thủy
thanh sơn).
Đó
là cái đủ và cái dư của người biết sống. Sinh nhai hay
hoạt kế trở thành một cuộc chơi, một cuộc giang hồ.
Sớm
mai, dong cánh buồm cô liêu vượt sóng băng băng (hiểu quải
cô phàm lăng hãn mạn).
Chiều
hôm, nghiêng ống sáo thanh tao, chơi đùa khói sương (vãn hoành
đoản địch lộng yên ba).
Dong
buồm mai sớm phiêu du
Chiều
nghiêng sáo thổi với mù sương chơi.
Lộng
yên ba. Chơi đùa với khói sương và với sóng nước. Hiện
lên hình bóng Tuệ Trung như một cánh chim bay lượn trong khói
sương trên nước, ngây ngất tiêu dao.
Đó
có phải là cánh chim bí ẩn chơi đùa với chân như, như trong
một thiền ngữ xưa (Thiền lâm cú tập):
U điểu
lộng chân như.
(Cánh
chim bí ẩn chơi đùa chân như).
Chân
như là thực tại để ta chơi đùa chứ không phải là cái
gì xa xôi để ta chiêm bái. Do đó mà Tuệ Trung chơi đùa.
Với sương khói của chân như.
Với
cánh buồm và tiếng sáo, Tuệ Trung đi qua những sớm mai và
chiều hôm. Hay là thời gian đang lùi lại phía sau ông?
Và
thoắt một cái, dường như Tuệ Trung biến thành Tạ Tam (Tạ
Tăng Phước), một thiền sư đời Đường, pháp hiệu là Huyền
Sa Sư Bị, người đã bỏ lại thuyền câu trên bãi cát mà
lên núi Phù Dung tu thiền.
Do
vậy:
Tạ
Tam kim dĩ vô tiêu tức
Lưu
đắc không thuyền các thiển sa.
(Người
chài nay bặt tăm hơi
Thuyền
không trên cát lâu rồi thuyền không).
Cuối
kết bài thơ, hình ảnh chiếc “thuyền không” bất ngờ
hiện ra, nằm gối trên bờ cát cạn. Không cần thiết đó
là thuyền của Tạ Tam.
Đó
là “không thuyền”, một chiếc thuyền rỗng không. Một
con thuyền vô ngã.
Với
người chơi đùa với chân như, sẽ không còn “ngã” nữa.
Đó là một chiếc thuyền rỗng rang, một vỏ ốc trống không
mà không sóng gió hay giông bão nào có thể gây hại. Như bài
thơ Haiku của Yajin:
Cơn
giông
Ô
kìa vỏ ốc
Trống
không.
(Kogarashi
to
Narinu
katatsumuri no
Utsusegai).
Cuối
cuộc chơi, Tuệ Trung chơi đùa với hư không. Chiếc thuyền
không chính là cái lòng trống không, cái hư tâm mà thôi. Cũng
là cái sơ tâm đã nhắc đến tự ban đầu.
Chiếc
thuyền không này gợi nhớ đến chiếc thuyền không của Trang
Tử (hư thuyền):
“Chiếc
đò đang qua sông, gặp chiếc thuyền không va phải. Dù người
có hẹp lòng đi nữa, cũng không tức giận…
Nếu
biết đem hư không xử thế, thì ai hại mình?”.
Thả
mình trên cát, thả mình vào dòng đời. Như một chiếc thuyền
không.
Chiếc
thuyền đó có thể chơi đùa tùy thích với đời, với sóng
gió và chân như.
Chiếc
thuyền không thì tự do tự tại, khác hẳn những con thuyền
khẳm nặng của cải sản vật. Thi hào Tagore hình dung một
con thuyền vàng (the Golden Boat) tai ác. Nó đến, lấy đi mọi
mùa màng hoa lợi của ta, bỏ lại ta một mình trên bờ sông
vắng:
Trên
bờ sông hoang vắng
Còn
lại một mình tôi
Thuyền
vàng chở mọi thứ
Mang
tất cả đi rồi.
(On
the bare riverbank,
I
remain alone
What
had has gone:
The
Golden boat took all).
Thuyền
vàng là thuyền của thời gian, cái chết. Nó cướp đi lần
lượt mọi cái gì mà ta tự hào sở hữu.
Nhưng
những Trang Tử, Huyền Sa, Tuệ Trung… đã biến con thuyền
vàng ấy thành một chiếc thuyền không. Ném mọi thứ ra khỏi
thuyền.
Thế
nên: “Nhân năng hư kỷ dĩ du thế, kỳ thục năng hại
chi” (Nếu biết đem hư không xử thế, thì ai hại được
mình? - Trang Tử).
Và
Tuệ Trung dùng con thuyền không ấy lại mê mải giang hồ:
Thêm một bài “Giang hồ tự thích”:
Sông
dài, thuyền nhỏ lênh đênh
Chèo
đưa lãng đãng qua ghềnh thác xa
Từ
đâu tiếng nhạn bay qua
Chợt
hay thu đến muôn nhà gió thu.
(Tiểu
đỉnh trường giang đãng dạng phù
Du
dương trạo bát quá than đầu
Nhất
thanh hà xứ tân lai nhạn
Đẩu
giác thu phong biến thập châu).
Hư
không một cánh nhạn, thuyền không một bóng Người.