LỜI
CẢM ƠN CUỘC SỐNG
Tôi
không tin tưởng lắm ở tình yêu mà tôi đang có, ngay cả
đối với những người thân chung quanh. Tôi cũng không tin
rằng cuộc sống sẽ thánh thiện hơn khi người ta khen chê
nhau mà không có nổi một sự thành thật. Mọi người đều
theo đuổi mục đích riêng của mình. Họ đề phòng và nghi
kỵ nhau. Đối với tôi, tình yêu thương là một món hàng
có thể trao đổi, mua bán bất cứ lúc nào.
Văn
Hóa Phật Giáo số 8 tình cờ đến với tôi, và qua bài viết
“Gửi tới những ai đang cảm thấy cô đơn”, tôi mới biết
mình là một người nhiều cô đơn. Tôi đã từng lo sợ tất
cả những gì mong manh dễ vỡ và bất ổn sẽ xảy ra, vì
thế mọi sự gặp gỡ, hứa hẹn đến với tôi, tôi đều
cảm thấy nó màu mè và giả tạo. Đơn giản khi thấy chiếc
chén vỡ, tôi cũng liên hệ đến tình yêu và số phận của
mình. Và những lúc tôi cảm thấy mình không bị lệ thuộc
vào bất cứ ai là lúc tôi thích sống khép kín. Nhưng tôi
cũng biết những điều mà tôi đang thích thú cũng chỉ là
tự đánh lừa mình thôi…
Tôi
đã tập cười, lúc đầu tôi tập cười với chính mình,
giống như là tôi đang bị điên. Nhưng khi mỉm cười với
người chung quanh, tôi cũng chẳng khác một người điên, lạc
lõng và vô duyên. Tình cờ, trên một chuyến xe buýt, tôi đã
mỉm cười với một đứa bé. Mới đầu, đứa bé nhìn tôi
một cách ngạc nhiên, rồi bất ngờ nó cười như nắc nẻ
và quay sang nói với mẹ nó: “Mẹ ơi, cô kia cười với con”.
Tôi bối rối nhưng tự nhiên cảm thấy rất vui, vì có một
đứa bé biết rằng tôi đang cười với nó. Mẹ đứa bé
có thể nghi ngờ gì đó ở tôi, nhưng câu nói vô tư ấy của
đứa bé đã làm tôi xúc động… vì chỉ có đứa bé mới
cười với tôi chứ không phải với những gì tôi đang có…
Nguyễn
Thị Hoài Thương
(Thành
phố Biên Hòa-Đồng Nai)
Tôi
rời quê hương từ lúc còn nhỏ. Ý niệm về quê hương chỉ
qua những bài hát, những bài thơ và những câu chuyện của
bạn bè nhợt nhạt lúc trà dư tửu hậu. Quê hương trong tôi
mơ hồ như sương khói. Nhiều lúc tôi cảm thấy chông chênh,
như mình chẳng có một nơi chôn nhau cắt rốn nào cả. Tôi
đi trong cuộc đời như thế, có lúc thấy tủi thân, không
có một chút hoài niệm… ngay cả khi tôi được trở về
trên mảnh đất mà mình được sinh ra.
Qua
những người bà con nhà quê của tôi, tôi nghe được những
câu chuyện về thời một hai tuổi của mình, về người ông
nội hiền như Bụt, về bà nội không dám làm mất lòng cả
đứa con nít, về người cha trầm tính, về người mẹ dám
từ bỏ quan niệm “môn đăng hộ đối”, tần tảo lo miếng
ăn cho cả nhà nhưng mỗi rằm mồng một đều không quên đưa
mấy chị tôi đi chùa lễ Phật, v.v… Những câu chuyện, những
lời chào đầy tình thân của những người không phải là
ruột thịt như thế dần dần định hình cho một quê hương
trong tôi, một quê hương mà trước đây chỉ có trong tưởng
tượng.
Bây
giờ, mỗi khi rãnh rỗi, được về quê hương bên bờ phá
Tam Giang, xa xa, khi nhìn được lũy tre thấp thoáng, trong tôi
bao giờ cũng dậy nhiều cảm xúc, nghĩ về những con người
nhà quê thân thương của tôi, những người đã tưới tẩm
cho hạt giống quê hương trong tôi nẩy mầm. Tôi đã mang ơn
họ, mang ơn quê hương mình, vì nhờ đó mà tôi cảm thấy
ấm lòng và được vỗ về dù sống ở nơi đâu.
Nguyễn
Văn Trực (Q. 3, TP. HCM)