.
.SỐ 10 -THÁNG 11, 2005.
TRANG CHỦ
SỐ HIỆN TẠI
CÁC SỐ TRƯỚC.
CHUYÊN MỤC
BAN BIÊN TẬP
LIÊN HỆ ĐẶT BÁO
 
SỐ 10-THÁNG 11, 2005

 

 

THƯ GỬI 
CÁC EM ĐOÀN SINH GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM
MỘT LẦN LÀ MÃI MÃI…

LTS: Để nội dung VHPG ngày mỗi phong phú, đáp ứng yêu cầu của bạn đọc, kể từ số này, VHPG “khai trương” chuyên mục mới: “Lá thư hải ngoại” với sự cộng tác chủ yếu của tác giả là người Việt hiện sống ở hải ngoại, về những vấn đề tu học cũng như cái nhìn của người Phật tử, trí thức trước các hiện tượng đã, đang và sẽ diễn ra trong xã hội, liên quan đến dân tộc và đạo Phật, đến lối sống của thế hệ con em. Mở đầu chuyên mục này, VHPG xin giới thiệu lá thư của Anh Trần Kiêm Đoàn hi?n s?ng t?i M?, gửi cho các em là đoàn sinh Gia đình Phật tử Việt Nam.
 

Các Em thân mến,
 
Từ đất Mỹ xa xôi, anh viết cho các em, thế hệ của những người Phật tử trẻ đang sinh hoạt trong Gia đình Phật tử (GĐPT) ở quê nhà. Với tư cách là một cựu huynh trưởng GĐPT ở vào thế hệ sáu mươi (lục tuần) đang sinh sống ở nước ngoài, anh muốn được chia sẻ với các em những tâm tình và suy nghĩ chân thực của một người anh trong gia đình Áo Lam.

 Từ nay, qua mỗi thư ngắn viết cho các em trên trang báo này, anh sẽ tập trung vào một vài khía cạnh nhỏ có liên quan đến Tuổi trẻ, Dân tộc và Đạo pháp.  Đặc biệt, anh sẽ xin phép thầy Cố vấn Giáo hạnh, bác Gia trưởng và các anh, chị Huynh trưởng trong mỗi đơn vị GĐPT mà các em đang sinh hoạt, kể cho các em nghe về thế hệ trẻ của các nước phương Tây đang nghĩ gì, làm gì và nói gì về đạo Phật. Anh cũng muốn mượn những dòng thư này để giúp các em nhận rõ hơn và nhìn xa hơn thế đứng và vai trò của người Phật tử trẻ trong đời sống tinh thần của chính mình và toàn xã hội.

 Thư này, anh chọn đề tài"Một Lần Là Mãi Mãi" để kể cho các em nghe vì sao chỉ có một lần thôi mà lại lâu dài đến như thế.

 "Một lần” mà anh muốn nói ở đây chính là lần đầu đến chùa xin gia nhập GĐPT.  Mỗi anh chị huynh trưởng và mỗi các em đoàn sinh, ai cũng có "một lần" như thế.  "Một lần" ngày xưa đó của bản thân anh cách đây đã hơn 50 năm.  Hôm đó là một đêm rằm tháng 3 âm lịch.  Trăng đồng quê sau vụ gặt Đông - Xuân sáng và trong đến nỗi người ta có thể đọc được sách dễ dàng.  Anh theo mẹ đến xin vào GĐPT Liễu Hạ, thuộc Ban Hướng dẫn Thừa Thiên. Đây là một GĐPT thuộc vùng nông thôn chuyên làm ruộng, nên hàng tuần phải sinh hoạt vào buổi tối, vì ban ngày tất cả đều bận rộn công việc đồng áng và làm việc không có ngày nghỉ cuối tuần.  Lâu lâu mới được sinh hoạt trong ánh sáng ban ngày, vui như mở hội; còn phần lớn là sinh hoạt dưới ánh trăng, hay dưới ánh sáng lung linh khi rõ, khi mờ của những cây đèn gió.

 Anh bắt đầu “sự nghiệp” sinh hoạt GĐPT của mình từ một đoàn sinh thiếu nam sau năm 1954, vì sau khi hòa bình lập lại, những vùng quê quanh thành phố Huế mới bắt đầu có GĐPT.  Nhưng đây chỉ là GĐPT "lâm thời" nên đoàn sinh chỉ mới được đeo bảng tên và huy hiệu chứ chưa được mang hình hoa sen. Cái hoa sen trắng nền xanh mà các em đang mang một cách gần như đương nhiên trên ngực áo hôm nay đã là niềm mơ ước của anh và các bạn trong suốt nhiều năm phấn đấu, từ một GĐPT “lâm thời”  lên chính thức (mới được Ban Hướng dẫn và Giáo hội cho mang hoa sen). Và bộ đồng phục áo lam, quần xanh mà các em đang mặc là cả một “gia tài” của các anh thời đó.  Các anh chị ở vùng nông thôn như anh thuở ấy phải mất trung bình ba tháng làm việc, dành dụm mới sắm nổi một bộ đồng phục.  Còn cái mũ (nón) "scout" bằng nỉ của huynh trưởng và đoàn sinh ngành nam là cả một trang phục cao cấp mà rất ít đoàn sinh sắm nổi.

 Anh đã sinh hoạt nhiều năm, và sau đó lên làm Liên đoàn trưởng GĐPT Liễu Hạ trong những năm nhiều sóng gió nhất của Phật Giáo Việt Nam thời cận đại (1962 - 1967).  Anh đã cùng với các huynh trưởng và đoàn sinh GĐPT Việt Nam tham gia  phong trào Phật giáo tranh đấu đòi quyền tự do và bình đẳng tôn giáo. Ngày ông Ngô Đình Diệm bị lật đổ (01-11-1963), anh vẫn còn bị giam trong lô-cốt quận Hương Trà.

 Rồi đời sống như một dòng chảy không ngừng. Những cột mốc thời gian đánh dấu những khúc quanh của đời sống. Bây giờ 40 năm nhìn lại, anh mới thấy rõ rằng cuộc sống của những người Việt Nam thế hệ sáu mươi đã trải qua quá nhiều biến động.  Những thay đổi về chính trị, kinh tế, xã hội, tâm lý đã biến đổi cuộc sống của mỗi người, đôi khi nhanh đến chóng mặt.  Quyền thế, giàu sang, địa vị, danh vọng... cũng theo hoàn cảnh mà thay đổi không ngừng.  Trong những lúc như vậy, con người chỉ có thể tựa mình vào chỗ dựa vật chất và chỗ dựa tinh thần. Chỗ dựa vật chất trong một hoàn cảnh ổn định có vẻ vững chãi như một toà nhà xây bằng đá kiên cố, nhưng trong một hoàn cảnh bị thay đổi thường xuyên lại trở thành bất ổn và chướng ngại. Dựa vào vật chất là dựa vào các bóng phù du các em ạ.  Rồi sau này, khi trưởng thành và vật lộn giữa cuộc đời nhiều đổi thay, các em mới tự mình chứng thực và nhận biết vai trò giới hạn và mong manh của vật chất. Bên cạnh đó, chỗ dựa tinh thần có vẻ như xa vời và vô hình, nhưng thực tế là rất gần gũi, vì nó ở chính trong em, là đời sống tâm linh của chúng ta. Khi em có niềm tin vững chãi là em có một chỗ dựa vững vàng. Đấy là một điểm tựa luôn luôn có mặt với em, cho em sức mạnh và ý nghĩa sống đẹp tuyệt vời, dù trên giàu sang hay trong nghèo khó.

 Trải qua kinh nghiệm bản thân, anh thấy vật chất là một giá trị tương đối và giới hạn vô cùng. Qua những cuộc biến thiên, loạn lạc, những cơn thập tử nhất sinh trong cuộc đời, anh chẳng có gì cả ngoài hai bàn tay không và một chỗ dựa tinh thần là niềm tin vào đạo Phật. Khi hành động với một niềm tin trong chánh niệm, tác dụng của hành động đó sẽ đạt hiệu quả cao nhất. Chính niềm tin đã tạo ra sức mạnh tinh thần cho những người vô vọng đang chới với tìm cách tự cứu mình, để sống còn. Cho đến bây giờ, đã 23 năm anh định cư tại Mỹ, nhưng đối với đoàn người tha hương ngày xưa, cuộc sống vẫn còn thường xuyên nằm trên trục quay của môi trường học hỏi, phấn đấu và tranh sống vất vả ở xứ người. Niềm tin không bao giờ có tuổi, nên niềm tin là chỗ dựa cho ngày xưa và hiện tại; cho hôm nay và ngày mai. Một lần xây dựng được niềm tin là phước hạnh của bây giờ và mãi mãi.

 Đã bao nhiêu năm không còn cầm còi đứng giữa vòng tròn sinh hoạt với các em, không còn trong đồng phục áo Lam, không còn niệm Phật chung và kể cho các em nghe những mẫu chuyện Đạo, nhưng anh vẫn chưa một ngày quên mình là đoàn sinh GĐPT, là huynh trưởng GĐPT. Trong gian nguy nhất, anh đã niệm Phật để cầu nguyện sự phù trợ của hồng ân Tam Bảo cho sức mạnh tinh thần trong chính mình được khai lối để tìm cách vượt qua gian nguy. Trong bế tắc nhất của hướng đi, anh vẫn cố gắng tìm ra một con đường như ngày xưa chơi trò chơi lớn. Trong yếu đuối nhất, anh vẫn không quên mình từng là huynh trưởng cầm còi điều khiển các em để tìm ra nghị lực.  Và trong vui sướng hạnh phúc nhất, anh vẫn nhớ những tấm gương hiếu hạnh của loài chim Oanh Vũ mà anh thường dạy cho các em trong những giờ Phật Pháp để chia khó, chung vui với những người xung quanh còn bất hạnh hơn mình.

 Các em thân mến,

 Anh đã sống xa quê hương 23 năm. Thời gian đủ dài để anh có thể nhận chân và so sánh cái hay cùng cái dở; cũng như cái xấu lẫn cái đẹp giữa mình và người; giữa dân tộc Việt Nam mình và cộng đồng thế giới. Về tuổi tác, anh cũng đủ "già" để định tâm mà rút bài học kinh nghiệm từ thực tế cuộc sống bằng xương bằng thịt của chính mình, trong tương quan tiếp cận với dân mình tha hương và người tứ xứ.

 Anh không khắt khe chê của người; không dễ dãi khen của ta hay ngược lại. Lòng tự hào dân tộc cũng như lòng tin yêu đạo pháp, cần phải khách quan và công bằng.  Bản chất tinh yếu của đạo Phật là Trung Đạo, sự cực đoan về một phía bên này hay bên kia đều là di lụy của tinh thần chấp trước.  Chấp trước chính là hố sâu ngăn cản đường tu học "Tinh Tấn" của người Phật tử.  Biết chưa thấu đáo, hiểu chưa tinh tường mà "tấn" là bước tới sai đường, là vọng động.  Vội vàng hùa theo phía này, chao đảo chạy theo phía kia là đi ngược lại tinh thần Bi, Trí, Dũng của người Phật tử.  Anh Nguyễn Khắc Từ, trưởng ban hướng dẫn GĐPT Thừa Thiên, trong những năm Phật giáo tranh đấu thập niên 1960 đã làm thơ... Bi, Trí, Dũng, anh đọc lại các em nghe:

 Người Phật tử vào đời Bi, Trí, Dũng,
 Bi tình thương, Trí hiểu, Dũng xông pha.

 Dù các anh thuở đó thường nói đùa anh Từ là làm thơ "con... ngựa", nhưng vẫn đồng tình theo anh trong những ngày tranh đấu, vì thương mến và kính phục anh như một người anh cả tinh thần dám nói, dám làm.

 Từ bên này biển, anh lắng lòng hoài niệm những ngày qua, khách quan nhìn vào quá trình hoạt động của GĐPT để thấy được rằng:

 Hệ thống giá trị của GĐPT Việt Nam từ ngành Oanh vũ bước "Mở Mắt" đến ngành Huynh trưởng cấp Dũng thật sự có bề dày và bề sâu về sự rèn luyện cả ba mặt: Đức, Trí và Thể. Đức, đặt trên tiêu chí đạo đức học của Phật giáo.  Trí, bao gồm cả hai mặt Dân tộc và Đạo pháp. Thể, phát huy và rèn luyện được sức mạnh thể chất trong sáng của tuổi trẻ.

 Xa đại gia đình Áo Lam đã 38 năm, nhưng anh vẫn mường tượng trước sân chùa, trên đồi thông và khắp các nẻo đường đất nước, các em, thế hệ trẻ của GĐPT Việt Nam vẫn thắp sáng niềm tin yêu cho mình, cho bạn bè và cho tương lai đất nước.  Từ giữa vùng đất Cali này, anh nghe như vẫn còn dư âm tiếng hát một thời:

 "Ta đoàn Áo Lam tiến bước lên đường!...".
 Anh xúc động tự nói với chính mình: " Tình Lam ơi! Một lần là mãi mãi...".
 Thân mến chào các em với lời chúc tinh tấn.
 Hẹn các em thư sau.
       
 Nguyên Thọ Trần Kiêm Đoàn
 Địa chỉ liên lạc: Doantran@sbcglobal.net
        

 
TRỞ VỀ MỤC LỤC VĂN HOÁ PHẬT GIÁO SỐ 10 -THÁNG 11 2005


www.vanhoaphatgiao.comOther websites 
English & Vietnamese (Unicode)