Chết
Trần Bỉ Ngạn
Tôi về bởi
tại ngàn sau
Bởi bông
lúa mọc nguyên màu nắng xưa
Tôi về
bởi tại hạt mưa
Rơi vào
biển biếc giữa trưa không dò
Tôi về
không tiếng gọi đò
Ngàn năm
sau trước sông lo liệu giùm.
Một cơn
gió với con đường
Kể nhau
nghe chuyện tà dương mấy mùa
Tôi về
bởi đám mây xa
Trắng như
tuyết, rủ tôi qua một đời
Tôi về
con bướm ra khơi
Đại dương
không mộng bên trời sóng lan.
Tôi về bởi
tại tiếng chim
Khi không
hót giữa trưa im muôn trùng
Tôi về
bởi đóa hoa vàng
Tình cờ
nở, chẳng thời gian, vô ngần
Tôi về
bởi gió thì trong
Bởi lửa
thì sạch, hư không muôn màu
Một cơn
gió, chẳng trước sau
Không dừng
lại giữ chút màu hương qua
Tôi về
chẳng phải đi xa
Ngàn năm
sau cỏ tìm ra nụ cười…
Màu
áo vàng hoa bí
Nguyễn Thánh
Ngã
từng độ,
ta tìm mùa
sang mái tranh
chợt vàng
pha phù du ngõ bụt
nhớ áo
người hoa bí phong phanh
ôm đất
xưa,
nghe hồn
quê sỏi đá
dáng mẹ
nghèo con gái ốm o
giàn bí
quả cọc còi ong đốt
mà hoa vàng
rực nét co ro
từng độ
từng độ
ta về thương
đất lở
qua bão giông
em chắc đi rồi
mùa ở lại
cùng ta trăn
trở
nhen bếp
lòng đốt cọng cỏ hôi
khói bếp
trong lửa
hồng khói bếp
em giêng
hai sợi khói hiện về
ta tìm thấy
giữa đôi tà bùn đất
màu áo vàng
hoa bí sắt
se…