CỤC
TẨY
Tặng
Gabriella
GISÈLE
PRASSINOS
“Nó
tự xóa rồi”, mọi người luôn luôn nói về tôi như
thế.
Lúc
còn bé, hai tiếng “tự xóa” làm cho tôi liên tưởng đến
một chân dung vẽ bằng bút chì rồi bị xóa đi dưới sự
chà xát của một cục tẩy. Giữa mớ vụn cao su cuộn tròn
đó, tôi hình dung một cái gỉ nhợt nhạt như một tấm ảnh
rất cũ.
Tôi
đã ngoan ngoãn đóng vai một người tuềnh toàng, cục mịch.
Trong những cuộc họp mặt, nơi tôi bị buộc phải đến dự
khi đã là thiếu nữ để được “khai hóa”, tôi thường
đứng riêng ra một mình, lặng lẽ. Trong những phòng khách,
những vũ hội, tôi thích đứng sau một cái cột hay kẹt cửa.
Lúc
đầu mọi người còn chào tôi nhưng sau đó không ai còn nhớ
đến tôi nữa.
Chắc
chắn người ta đã thật sự không còn nhìn thấy tôi nữa
bởi vì họ, những người đàn ông và đàn bà, đã xô vào
người tôi và chẳng có ai buồn xin lỗi. Có những nhóm, vì
muốn tách ra để trò chuyện cho kín đáo, đã đến đứng
sát ngay chỗ tôi ẩn nấp mà vẫn không nhận thấy sự có
mặt của tôi. Tôi không nghe được một điều gì rõ ràng
từ họ, chỉ một mớ lời nói xô đuổi nhau làm tôi ngột
ngạt.
Nhưng
làm thế nào những con người đó, theo năm tháng, luôn luôn
trở nên to hơn, lớn hơn, đông đảo hơn, còn tôi thì cứ
bé nhỏ lại? Và sau cùng, khi đã trưởng thành, sao tôi nhất
thiết lại phải ở trong những đám người đó?
Một
lần trở về sau một buổi dạ hội, tôi phát hiện những
vệt trắng trên người. Có những vệt trông giống như những
bàn tay, những vệt khác như một phần của hông, của bụng
hay xương bả vai.
Sau
đó, tôi nhận ra dài theo thân thể mình thường có đủ loại
vệt khác nhau sau những cuộc đi dạo. Đó là những mẩu hình
ảnh rối rắm từ những con người hay những bầy thú kéo
xe đứng bất động trên đường chạy. Thoạt đầu, những
cái đó biến mất, vào ngày hôm sau và khi có cơ hội, chúng
lại xuất hiện.
Bây
giờ thì điều đó không còn xảy ra nữa, những vết chạm
trổ ấy chồng chất lên nhau.
Bây
giờ ngay cả những thứ trong thiên nhiên cũng lấy việc hành
hạ tôi làm thú vui. Thân cây, một cụm mây tối đen, những
hạt mưa cũng in dấu lên da của tôi. Mấy bữa nay, tôi nhìn
thấy những chỗ bị tổn thương trên da đã đóng thành vẩy.
Bên dưới đó, thịt tôi như bị thiêu đốt, từ từ biến
thành tro bụi bay đi. Tôi bị mỏng dần.
“Nó
tự xóa rồi…”, họ nói. Không… Chưa, nhưng chắc chắn
là họ đang tìm cách trừ khử tôi.
Tối
nay, tôi nghĩ chỉ có tự mình giải quyết lấy việc này và
bằng một cách cụ thể nhất thì sẽ đỡ cảm thấy ê chề.
Trước
lúc đi ngủ, tôi lấy một cục tẩy học trò rồi ngồi trước
gương bắt đầu quẹt lên má, như một kiểu trào lộng. Lạ
lùng thay, nó có hiệu quả tức thì. Gương mặt tôi trở nên
mất cân xứng. Một khoảng trống hơi lõm khoét về phía bên
phải thành những đường rãnh song song như những móng vuốt
cào trên tấm thạch cao ẩm ướt. Con mắt tôi mòn vẹt, dán
kín, đó là con mắt của một người chết. Tương tự như
thế, một bên khoé miệng của tôi vĩnh viễn không hé mở
ra được nữa.
Việc
này sẽ không kéo dài. Ngày mai, rồi sau đó mỗi ngày, tôi
sẽ tiếp tục công việc của mình cho đến lúc cuối cùng
tôi biến mất hoàn toàn mà không cần một ai can thiệp.
VŨ
THÀNH SƠN dịch
(Trích
dịch từ tập truyện Mon coeur les écoute, NXB HB, 1998)