Sương
Nguyễn
Ngọc Hưng
Đâu
từ thăm thẳm
Như
có như không
Long
lanh hội tụ
Treo
cánh sen hồng
Không
nhạt không nồng
Không
dơ không sạch
Không
sắc không không
Lo
gì khổ ách
Gió
tan vào đất
Nắng
bốc lên trời
Chân
không – diệu hữu
An
nhàn rong chơi
Nhiệm
mầu
Nguyên
Mãn
Tháng
năm thoảng nhẹ con đường
Chùa
xưa nhát hiện trầm hương vô ngần
Nụ
cười như tiếng chuông ngân
Người
về nở đóa hoa tâm nhiệm mầu.
Qua
sông
Phạm
Thư Cưu
Ngậm
gió qua sông ầm ào tiếng sóng
Bến
bờ nào đây trong trỏe ánh trăng ngân
Bọt
bèo rong rêu gõ vào vách dựng
Tiếng
chuông trầm dặm thẳm giữa thinh không
Qua
sông gặp đò gặp nước gặp mây
Gặp
bóng ta trôi qua kẽ hở bàn tay
Gió
mùa xuân chiêm bao phố phường nắng lạ
Quán
lạnh cành mai vàng đốm lửa bên đường
Quàng
ôm mây trời quàng ôm vai núi
Lau
lach lao xao vòng quang đèo ạ ời
Lững
thững ta về trăng phơi bồng bềnh dáng ngựa
Bóng
ta chìm theo chim cá mù tăm
Tiếng
chuông trầm tiếng thới dưới trăng tan
Đáy
nước nào ngân nụ cười ngà ngọc
Đáy
ngực u âm vọng tiếng ho khan
Gọi
chấp chới theo áng mây kỳ ảo
Báo
tà áo bay dặm dài chân trời gió thốc
Hòa
cùng bước chân cỏ dại sương ngời
Ngựa
trúc qua sông lung linh cánh diều trước ngõ
Nụ
cười đó đây như là vầng trăng cũ í ơi!